Vì sao cô gái này cứ luôn treo chuyện ly hôn ở trên miệng, chẳng lẽ cô chán ghét mình như vậy?
Anh đã nói không cho cô làm ăn lúc nào, hơn nữa cô thiếu tiền, cũng có thể nói với mình, chẳng lẽ mình sẽ không cho cô tiền sao?
Sau đó Hoắc Diên Xuyên đột nhiên nhớ ra, bản thân mình thật đúng là chưa đưa tiền cho Khương Ngư, anh thật sự quên mất chuyện này, sắc mặt ngày càng không tốt.
Có điều trước mắt chuyện lớn nhất cần phải giải quyết chính là Khương Ngư luôn luôn treo hai chữ ly hôn ở trên miệng.
"Khương Ngư, mặc dù một năm sau chúng ta sẽ ly hôn, nhưng cô không cần cứ nhắc đến hai chữ ly hôn như vậy, còn nữa, cô cảm thấy tôi sẽ để ý đến chuyện gọi là thanh danh à?"
Trên mặt Hoắc Diên Xuyên hiếm khi lộ ra một chút biểu cảm suy ngẫm.
"Vậy là tốt rồi, tôi không muốn bởi vì tôi mà ảnh hưởng đến anh."
"Cho nên, nếu như tôi nói, tôi không muốn cô làm ăn, cô sẽ không làm sao?"
Hoắc Diên Xuyên quỷ thần xui khiến hỏi một câu như vậy.
Khương Ngư vẻ mặt "Anh đang nói lời gì vậy", đàn ông sẽ phản bội bạn, nhưng tiền thì không.
Khương Ngư lập tức lắc đầụ
Hoắc Diên Xuyên quả thật muốn bật cười, làm sao anh không biết, cô gái này có chủ kiến như thế.
"Lát nữa tôi đưa trợ cấp cho cô. Lần này là tôi không tốt, tôi quên mất chuyện này."
Khương Ngư lập tức lắc đầụ
"Không cần, tiền của anh, tự anh cầm là được, không cần cho tôi, tôi có tay có chân, có thể nuôi sống chính mình."
Hoắc Diên Xuyên nghĩ thầm, cô gái này có đôi khi cũng rất bướng bỉnh.
Nhưng vừa nghĩ tới làm ăn, Hoắc Diên Xuyên vẫn cau mày.
"Cô không cần tiền của tôi, muốn tay làm hàm nhai cũng được, nhưng cô là một cô gái, ở bên ngoài rất nguy hiểm, bên ngoài rất loạn, hơn nữa cô làm ăn, không nhất định có thể kiếm ra được tiền, như này đi, tôi tìm người sắp xếp cô vào xưởng đi làm, cô cũng có thể kiếm tiền."
Hoắc Diên Xuyên một bộ suy nghĩ cho Khương Ngư.
Không nghĩ rằng, Khương Ngư trực tiếp từ chối.
"Tôi không muốn."
Nhưng lại khiến Hoắc Diên Xuyên tức giận, cô gái này thật cứng đầu, cô cho rằng sắp xếp một người vào xưởng dễ dàng như vậy sao?
"Vì sao không muốn?"
16
"Hoắc Diên Xuyên, tôi nói rồi, tôi có thể tự nuôi sống chính mình, không cần anh quản."
Khương Ngư biết Hoắc Diên Xuyên có ý tốt, nhưng cô cũng không muốn nhận.
Hoắc Diên Xuyên đúng là bị chọc giận điên rồi, trong đầu cô gái này rốt cuộc đang suy nghĩ gì? Nhưng anh vẫn nén cơn giận xuống.
"Khương Ngư, cô không cần phải gây khó dễ với tôi, cũng không cần thiết phải làm khó dễ chính mình, tôi có thể bảo người sắp xếp cô đến một vị trí nhẹ nhàng trong nhà máy, các loại phúc lợi đãi ngộ đều có, chuyện này với tôi mà nói cũng không phải chuyện phiền phức gì."
/591
|