Tuy đã cách một lớp da nhân tạo, Hàng Lãng vẫn có
thể cảm nhận được làn da mềm mại của Tuyết Lạc.
Hơn nữa từ trêи cao nhìn xuống, hắn chỉ cần liếc một
cái là có thể thấy bộ ngực trăng nõn, tròn trịa của phụ
nư.
Tuy dáng người cô gầy nhỏ, nhưng bộ ngực lại vẫn rất
đẫy đà.
Hô hấp của Hãng Lãng ngưng lại. Hắn chợt nhận ra,
rất lâu rồi mình không thân mật với phụ nữ.
“Tuyết Lạc.” Hắn gọi cô, thanh âm tang thương mà
chan chứa biết bao cảm xúc, mềm mại và nhẹ nhàng
biết bao. “Chúng ta làm chuyện vợ chồng nhé?”
Chuyện vợ chồng? Tuyết Lạc ngắn ra, từ từ ngẳắng
đầu khỏi đùi Hàng Lãng, bất an đáp lại. “Không, Lập
Hân… anh đừng như vậy được không?”
Vẫn là từ chối, nhưng lần này Tuyết Lạc nhẹ nhàng
hơn rất nhiều. Khiến hắn cũng không nỡ xâm phạm
cô.
Chương 19: Cùng một chỗ ân ái
“Chẳng phải em đã gả cho anh rồi sao? Tại sao lại
không muốn làm chuyện đó với anh, cùng anh vui vẻ?
Em chê anh xấu xí ư2”
Gương mặt nhỏ nhắn của cô ửng đỏ, trong mắt Hàng
Lãng quả thật vô cùng xinh đẹp. Hắn hưởng thụ cảm
giác lo sợ của cô, giống như cừu nhỏ bắt lực rơi vào
mõm sói, nhìn thế nào cũng thấy đáng yêu, khiến lòng
hắn ngứa ngáy không yên.
“Không, em không chê anh xấu xí. Em… em…” Tuyết
Lạc ấp úng. “Thật xin lỗi anh, Lập Hân, em chưa
chuẩn bị tâm lý.”
“Em không cần chuẩn bị tâm lý. Chỉ cần ngoan ngoãn
nằm yên là được, những việc khác cứ để anh.” Những
lời của Hàng Lãng tràn ngập ham muốn ái muội. Tuy
giọng nói khàn đặc nhưng lại đặc biệt kϊƈɦ thích.
Tuyết Lạc càng đỏ mặt, gần như toàn bộ máu trong cơ
thể đã dồn cả vào gương mặt nhỏ bé. Người này làm
gì cũng bất tiện, vậy mà còn quan tâm đến chuyện
giường chiều ư? Thật sự là khiến Tuyết Lạc không nói
Chương 19: Cùng một chỗ ân ái
nên lời.
“Lập Hân, anh đừng như vậy. Trước mắt chúng ta hãy
cứ chung sống như những người bạn đã, được
không? Ít nhất, hãy cho em chút thời gian đã.” Tuyết
Lạc khó khăn đề nghị.
“Đừng gọi anh là Lập Hân.” Đột nhiên, Hàng Lãng gay
gắt kêu lên.
Tuyết Lạc ngắn người, mờ mịt nhìn Hàng Lãng, tựa
hồ cảm thấy đôi mắt của người này thật quen thuộc,
cứ như cô đã từng quen biết trước đây.
“Không gọi là Lập Hân… vậy gọi là gì?” Tuyết Lạc mơ
hồ hỏi.
Hàng Lãng hơi nghiêng mặt sang bên, trầm giọng.
“Gọi là chồng.”
Tuyết Lạc mím môi, xấu hỗ mở miệng. Đột nhiên bảo
cô gọi một người đàn ông xa lạ là chồng, thật có chút
khó khăn.
Chương 19: Cùng một chỗ ân ái
“Hay gọi là Phong tiên sinh đi.” Nghĩ đến việc người
phụ nữ này có thể có toan tính, Phong Hàng Lãng lại
khôi phục vẻ lạnh lùng.
Từ tiếng ‘chồng’ thân mật đổi thành ‘Phong tiên sinh”
vừa xa lạ vừa hời hợt, Tuyết Lạc cảm thấy chán nản,
nhưng vẫn nghe lời Hàng Lãng gọi một câu. “Phong
tiên sinh.”
“Em gả tới Phong gia, là bị Hạ gia ép buộc?” Hàng
Lãng thử hỏi dò. “Không phải tự nguyện?”
Tuyết Lạc trầm mặc một hồi, quyết định thẳng thắn trả
lời. “Là em tự nguyện. Công ơn nuôi dưỡng của cậu
em, em không thể không trả. Lập Hân… à không,
Phong tiên sinh, em nhất định sẽ tận tâm chăm sóc
anh.”
“Vậy sau này em định thế nào? Uổng phí cả cuộc đời
ở Phong gia sao?” Hàng Lãng lạnh giọng.
Ung phí cả cuộc đời ở Phong gia? Tuyết Lạc cúi thấp
đầu, im lặng.
Chương 19: Cùng một chỗ ân ái
Là người phụ nữ này che giấu quá giỏi, hay đúng như
lời anh trai Phong Lập Hân – cô là người trong sáng,
lương thiện?
Tóm lại, Hàng Lãng vẫn không thể nhìn ra sự tham
lam, toan tính và ɖu͙ƈ vọng trong mắt Tuyết Lạc.
“Được rồi, ký lai chỉ tắc an chi[1]! Tuyết Lạc, nếu em
đã gả vào Phong gia, hãy cứ yên tâm làm người phụ
nữ của anh đi!” Vô tình, Hàng Lãng nhìn thấy làn da
trắng nõn nà của Tuyết Lạc, cổ họng trở nên khô
khốc, máu dường như không kiểm soát được mà chảy
xuống dưới.
Tuyết Lạc gật đầu, với lấy chiếc khay trêи bàn. “Phong
tiên sinh, để em giúp anh đút cơm. Dì An hầm móng
heo cho anh, rất dễ ăn đấy. Giàu collagen và protein,
có thể thúc đầy quá trình tái tạo các tế bào.”
Dùng miệng thử nhiệt độ xong, Tuyết Lạc đưa thìa tới
bên miệng Hàng Lãng. Xin ủng hộ team truyen one
bằng cách truy cập trực tiếp vào nhé, chúc luôn vui
“Tuyết Lạc, em đối với Hàng Lãng tốt một chút.” Giọng
của Hàng Lãng bị biến đổi tần số nhờ máy điều khiển
giọng nói, trở nên khàn khàn, vô cùng già nua. “Nó rất
quan tâm đến anh trai Lập Hân của nó. Thỉnh thoảng
tính khí sẽ không được tốt cho lắm, em hãy bao dung
„
nó.
thể cảm nhận được làn da mềm mại của Tuyết Lạc.
Hơn nữa từ trêи cao nhìn xuống, hắn chỉ cần liếc một
cái là có thể thấy bộ ngực trăng nõn, tròn trịa của phụ
nư.
Tuy dáng người cô gầy nhỏ, nhưng bộ ngực lại vẫn rất
đẫy đà.
Hô hấp của Hãng Lãng ngưng lại. Hắn chợt nhận ra,
rất lâu rồi mình không thân mật với phụ nữ.
“Tuyết Lạc.” Hắn gọi cô, thanh âm tang thương mà
chan chứa biết bao cảm xúc, mềm mại và nhẹ nhàng
biết bao. “Chúng ta làm chuyện vợ chồng nhé?”
Chuyện vợ chồng? Tuyết Lạc ngắn ra, từ từ ngẳắng
đầu khỏi đùi Hàng Lãng, bất an đáp lại. “Không, Lập
Hân… anh đừng như vậy được không?”
Vẫn là từ chối, nhưng lần này Tuyết Lạc nhẹ nhàng
hơn rất nhiều. Khiến hắn cũng không nỡ xâm phạm
cô.
Chương 19: Cùng một chỗ ân ái
“Chẳng phải em đã gả cho anh rồi sao? Tại sao lại
không muốn làm chuyện đó với anh, cùng anh vui vẻ?
Em chê anh xấu xí ư2”
Gương mặt nhỏ nhắn của cô ửng đỏ, trong mắt Hàng
Lãng quả thật vô cùng xinh đẹp. Hắn hưởng thụ cảm
giác lo sợ của cô, giống như cừu nhỏ bắt lực rơi vào
mõm sói, nhìn thế nào cũng thấy đáng yêu, khiến lòng
hắn ngứa ngáy không yên.
“Không, em không chê anh xấu xí. Em… em…” Tuyết
Lạc ấp úng. “Thật xin lỗi anh, Lập Hân, em chưa
chuẩn bị tâm lý.”
“Em không cần chuẩn bị tâm lý. Chỉ cần ngoan ngoãn
nằm yên là được, những việc khác cứ để anh.” Những
lời của Hàng Lãng tràn ngập ham muốn ái muội. Tuy
giọng nói khàn đặc nhưng lại đặc biệt kϊƈɦ thích.
Tuyết Lạc càng đỏ mặt, gần như toàn bộ máu trong cơ
thể đã dồn cả vào gương mặt nhỏ bé. Người này làm
gì cũng bất tiện, vậy mà còn quan tâm đến chuyện
giường chiều ư? Thật sự là khiến Tuyết Lạc không nói
Chương 19: Cùng một chỗ ân ái
nên lời.
“Lập Hân, anh đừng như vậy. Trước mắt chúng ta hãy
cứ chung sống như những người bạn đã, được
không? Ít nhất, hãy cho em chút thời gian đã.” Tuyết
Lạc khó khăn đề nghị.
“Đừng gọi anh là Lập Hân.” Đột nhiên, Hàng Lãng gay
gắt kêu lên.
Tuyết Lạc ngắn người, mờ mịt nhìn Hàng Lãng, tựa
hồ cảm thấy đôi mắt của người này thật quen thuộc,
cứ như cô đã từng quen biết trước đây.
“Không gọi là Lập Hân… vậy gọi là gì?” Tuyết Lạc mơ
hồ hỏi.
Hàng Lãng hơi nghiêng mặt sang bên, trầm giọng.
“Gọi là chồng.”
Tuyết Lạc mím môi, xấu hỗ mở miệng. Đột nhiên bảo
cô gọi một người đàn ông xa lạ là chồng, thật có chút
khó khăn.
Chương 19: Cùng một chỗ ân ái
“Hay gọi là Phong tiên sinh đi.” Nghĩ đến việc người
phụ nữ này có thể có toan tính, Phong Hàng Lãng lại
khôi phục vẻ lạnh lùng.
Từ tiếng ‘chồng’ thân mật đổi thành ‘Phong tiên sinh”
vừa xa lạ vừa hời hợt, Tuyết Lạc cảm thấy chán nản,
nhưng vẫn nghe lời Hàng Lãng gọi một câu. “Phong
tiên sinh.”
“Em gả tới Phong gia, là bị Hạ gia ép buộc?” Hàng
Lãng thử hỏi dò. “Không phải tự nguyện?”
Tuyết Lạc trầm mặc một hồi, quyết định thẳng thắn trả
lời. “Là em tự nguyện. Công ơn nuôi dưỡng của cậu
em, em không thể không trả. Lập Hân… à không,
Phong tiên sinh, em nhất định sẽ tận tâm chăm sóc
anh.”
“Vậy sau này em định thế nào? Uổng phí cả cuộc đời
ở Phong gia sao?” Hàng Lãng lạnh giọng.
Ung phí cả cuộc đời ở Phong gia? Tuyết Lạc cúi thấp
đầu, im lặng.
Chương 19: Cùng một chỗ ân ái
Là người phụ nữ này che giấu quá giỏi, hay đúng như
lời anh trai Phong Lập Hân – cô là người trong sáng,
lương thiện?
Tóm lại, Hàng Lãng vẫn không thể nhìn ra sự tham
lam, toan tính và ɖu͙ƈ vọng trong mắt Tuyết Lạc.
“Được rồi, ký lai chỉ tắc an chi[1]! Tuyết Lạc, nếu em
đã gả vào Phong gia, hãy cứ yên tâm làm người phụ
nữ của anh đi!” Vô tình, Hàng Lãng nhìn thấy làn da
trắng nõn nà của Tuyết Lạc, cổ họng trở nên khô
khốc, máu dường như không kiểm soát được mà chảy
xuống dưới.
Tuyết Lạc gật đầu, với lấy chiếc khay trêи bàn. “Phong
tiên sinh, để em giúp anh đút cơm. Dì An hầm móng
heo cho anh, rất dễ ăn đấy. Giàu collagen và protein,
có thể thúc đầy quá trình tái tạo các tế bào.”
Dùng miệng thử nhiệt độ xong, Tuyết Lạc đưa thìa tới
bên miệng Hàng Lãng. Xin ủng hộ team truyen one
bằng cách truy cập trực tiếp vào nhé, chúc luôn vui
“Tuyết Lạc, em đối với Hàng Lãng tốt một chút.” Giọng
của Hàng Lãng bị biến đổi tần số nhờ máy điều khiển
giọng nói, trở nên khàn khàn, vô cùng già nua. “Nó rất
quan tâm đến anh trai Lập Hân của nó. Thỉnh thoảng
tính khí sẽ không được tốt cho lắm, em hãy bao dung
„
nó.
|
/92
|

