Tổng Tài, Xin Đừng Lo Nữa

Chương 30

/1091



Bạch Khanh bước ra khỏi thang máy.

Cô đi đến trước cửa một phòng bệnh, sau đó dùng lực đẩy cửa ra.

“Bạch Khanh?” Mặc Kiêu cau mày.

Tại sao người cô toàn là máu?

“Em bị thương à?” Mặc Kiêu đi đến bên cô, đưa tay ra định chạm vào cô.

“Cút ra ” Bạch Khanh hất tay anh ra  “Đừng dùng cái tay đã sờ mó con hồ ly tinh đó đụng vào tôi ”

Mặc Kiêu sắc mặt u ám  “Bạch Khanh, em muốn làm gì?”

Vân Tử Du tái mặt  “Bạch Khanh, tôi biết cô không cam lòng ly hôn với Mặc Kiêu, nhưng Mặc Kiêu đã đồng ý bồi thường cho cô rồi, làm người không nên tham lam vô độ như vậy.”

Bạch Khanh tiến đến, cầm dao trái cây đâm vào ngực Vân Tử Dụ

“Bạch Khanh, em làm gì vậy ” Mặc Kiêu tiến đến.

“Đứng lại ” Bạch Khanh nghiến răng, kề dao ngang cổ Vân Tử Du  “Mặc Kiêu, anh bước thêm bước nữa, em sẽ cho con hồ ly tinh này đi đời nhà ma ”

Mặc Kiêu khựng lại, sắc mặt u ám  “Bỏ dao xuống ”

“Anh không có tư cách ra lệnh cho em ” Bạch Khanh mắt đỏ hoe  “Anh không biết em đã trải qua những gì ”

Mặc Kiêu cau mày.

“Uông Quân vì cứu em mà bị đánh trọng thương, giờ đang hôn mê bất tỉnh trong phòng bệnh.” Bạch Khanh môi run rẩy  “Kẻ muốn hại em, không phải anh thì là do con đàn bà này sai người đến, nhưng Mặc Kiêu, em đã đồng ý ly hôn với anh rồi, không thể là anh, vậy chỉ có thể là con đàn bà này.”

“Cô nói bậy ” Vân Tử Du tái mặt  “Tại sao tôi phải làm vậy?”

“Vì cô muốn giết tôi, tôi chết thì Mặc Kiêu không còn vợ, cô có thể đường đường chính chính gả cho anh ta.” Bạch Khanh nghiến răng.

“Cô không có bằng chứng, hơn nữa, tại sao cô khẳng định là tôi, có thể là kẻ thù của cô chứ ” Vân Tử Du phản bác.

“Ha ha.” Bạch Khanh cười lạnh, đáy mắt ánh lên hàn quang  “Vân Tử Du, sau khi tốt nghiệp đại học, tôi bị Mặc Kiêu giam lỏng trong cái lồng bảo vệ mà anh ta dựng lên cho tôi, tôi không tiếp xúc với người ngoài, thế giới của tôi ngoài anh ta chỉ có bà nội và mẹ chồng, tôi là một đứa trẻ mồ côi, tôi lấy đâu ra kẻ thù?”

Vân Tử Du mím môi, hóa ra Mặc Kiêu bảo vệ cô như vậy sao?

“Hơn nữa, nếu nói là kẻ thù của Mặc Kiêu, chuyện tôi và Mặc Kiêu kết hôn vốn không có mấy ai biết, nhưng dạo gần đây, anh ta thường xuyên đến bệnh viện gặp cô, kẻ thù của anh ta muốn trả thù cũng nên tìm đến cô, chứ không phải tôi.” Bạch Khanh ánh mắt không chút gợn sóng  “Vân Tử Du, trên thế giới này, chỉ có cô hận tôi thấu xương, chỉ có cô muốn tôi chết ”

“Không, không phải tôi ” Vân Tử Du sợ hãi đến mức mặt không còn tí máu  “Mặc Kiêu, cứu em ”

Mặc Kiêu nhìn Bạch Khanh chằm chằm  “Bỏ dao xuống.”

“Mặc Kiêu, chúng ta ly hôn đi.” Bạch Khanh nhìn anh ta thê lương  “Em thành toàn cho hai người.”

Cô từ từ hạ dao xuống.

Sau đó, cô ném con dao trái cây xuống đất và bước ra ngoài.

Mặc Kiêu lo lắng nhìn theo cô.

Vừa nãy cô nói Uông Quân vì cứu cô mà bị thương.

Trên người cô dính đầy máu, nhất định là máu của Uông Quân.

Nếu là máu của cô, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Mặc Kiêu đuổi theo  "Bạch Khanh "

Anh đưa tay ra định nắm lấy cổ tay Bạch Khanh.

Nhưng không ngờ Bạch Khanh đột nhiên ngã quỵ.

"Bạch Khanh? " Mặc Kiêu ôm cô lên, lập tức xông vào phòng khám của bác sĩ.

 nannan




/1091

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status