Tổng Tài, Xin Đừng Lo Nữa

Chương 28

/1091



"Nhất định là anh ấy không phát hiện ra ưu điểm của em." Giọng Uông Quân trầm thấp.

"Em tốt thế nào cũng vô dụng, anh ấy không yêu em." Bạch Khanh hít một hơi thật sâu  "Đừng nói về anh ấy nữa, đúng rồi, lúc nhỏ anh nói anh muốn làm cảnh sát, không ngờ anh thực sự trở thành cảnh sát."

Uông Quân mỉm cười.

Thực ra không phải anh thích, mà là Bạch Khanh thích.

Có một lần, cô trò chuyện cùng Uông Kỳ.

Nói về đồng phục cám dỗ.

Và anh ghi nhớ điều đó trong lòng.

Anh biết Bạch Khanh thích cảnh sát, nên anh đã trở thành cảnh sát.

Mặc dù sau khi cô được gia đình Mặc nhận nuôi, anh và Uông Kỳ cũng được các gia đình khác nhận nuôi, ít liên lạc hơn.

Nhưng những lời Bạch Khanh nói, anh đều ghi nhớ trong lòng.

"Thực ra, cảnh sát cũng chỉ là một nghề nghiệp." Uông Quân trả lời.

"Em ghen tị với anh và Uông Kỳ, có thể làm những điều mình thích." Bạch Khanh buồn bã nói  "Nhưng Mặc Kiêu không cho em đi làm, nếu không em đã nổi tiếng từ lâu rồi."

Uông Quân cười nói  "Em mới chỉ hai mươi ba tuổi, bây giờ ra mắt vẫn còn kịp."

"Nói cũng đúng." Bạch Khanh cong môi cười.

Nhưng có lẽ cô sẽ không thể ra mắt được.

Cô sắp sinh con, lấy đâu ra thời gian để ra mắt.

Sau này cũng đừng nghĩ đến chuyện đó nữa.

Nếu bị người khác khui ra chuyện cô có con riêng, Mặc Kiêu nhất định sẽ biết.

Vì con, cô cũng không thể xuất đầu lộ diện.

Tuyệt đối không thể.

Ăn cơm xong, Bạch Khanh đi thanh toán.

Cô quẹt thẻ, nhưng lại phát hiện không quẹt được.

Chuyện gì xảy ra vậy?

Uông Quân thấy vậy, liền quẹt thẻ của mình.

"Xin lỗi." Bạch Khanh bất lực và ngượng ngùng.

Uông Quân nhìn chằm chằm vào thẻ đen trong tay cô, âm trầm nói  "Bạch Khanh, tiêu tiền của người khác đồng nghĩa với việc bị người khác khống chế."

Bạch Khanh mím môi.

Cô thấy những gì Uông Quân nói có lý.

Thẻ đen này là Mặc Kiêu đưa cho cô.

Vậy nên Mặc Kiêu muốn ngừng thì có thể ngừng.

Tên đàn ông này quả thực ngày càng quá đáng.

Cũng không biết anh ta muốn làm gì.

"Đi thôi." Uông Quân nói với cô  "Anh đưa em về nhà."

"Uông Quân, anh đi làm việc đi, em còn phải xử lý một số việc khác." Bạch Khanh dịu dàng nói.

"Em một mình có thực sự ổn không?" Uông Quân cau mày.

"Có thể." Bạch Khanh gật đầụ

"Vậy được rồi." Uông Quân không miễn cưỡng.

Bạch Khanh cùng anh đi ra khỏi nhà hàng Trung Quốc.

Họ đi đến ven đường.

"Bạch Khanh, anh vẫn chưa có số liên lạc của em." Uông Quân lấy hết cam đảm.

Bạch Khanh chớp mắt.

"Thực ra là Uông Kỳ muốn." Uất Quân kéo em gái ruột ra.

"Được." Bạch Khanh lấy điện thoại ra.

Lúc này, một chiếc xe máy màu đen lao về phía họ.

Tên đàn ông lái xe máy đột nhiên rút gậy bóng chày ra từ phía saụ

"Cẩn thận " Uông Quân biết tên này nhắm vào Bạch Khanh.

Anh ôm Bạch Khanh vào lòng.

Ầm 

Cây gậy bóng chày giáng mạnh vào gáy Uông Quân.

"Uông Quân " Bạch Khanh hoảng hốt.

Uông Quân vẫn ôm chặt Bạch Khanh.

Sợ tên kia làm hại cô.

Tuy nhiên, tên đàn ông đó không ra tay thêm.

Hắn ta vốn định đánh chết Bạch Khanh ngay lập tức.

Nhưng không ngờ người đàn ông này lại liều mạng bảo vệ cô.

Nếu ra tay thêm, sẽ bị bắt.

Vì vậy, tên đàn ông đó lái xe đi.

Bạch Khanh ôm Uông Quân, lảo đảo, hai người cùng ngã ngồi xuống đất.

Bạch Khanh lập tức lấy điện thoại gọi 120 và báo cảnh sát.

Rất nhanh 120 đã đến, họ đưa Uông Quân lên xe.




/1091

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status