Tổng Tài, Xin Đừng Lo Nữa

Chương 26

/1091



Mặc Kiêu chăm chú nhìn gương mặt cô rất lâu, bỗng dưng cảm thấy, có lẽ anh cũng không hẳn là không muốn cùng Bạch Khanh đi đến cuối đời.

Nhưng anh vẫn thích Vân Tử Du hơn.

Nên không còn cách nào khác.

Bạch Khanh tỉnh dậy, Mặc Kiêu đã không còn ở đó.

Cô bước ra khỏi phòng.

Cô giúp việc tiến lại gần  "Cô chủ, cô dậy rồi  Cô có đói không? Có muốn ăn sáng không?"

Bạch Khanh gật đầụ

"Vậy cô đi rửa mặt trước đi, tôi sẽ hâm nóng đồ ăn cho cô." Cô giúp việc ân cần nói.

Dạ dày của Bạch Khanh không tốt, không thể ăn đồ lạnh.

Chuyện này, cô giúp việc còn hiểu rõ hơn cả Mặc Kiêụ

Bạch Khanh quay người đi rửa mặt.

Sau khi xong, cô ngồi vào bàn ăn.

Bữa sáng kiểu phương Tây.

Nhưng vừa ngửi thấy mùi sữa, cô đã buồn nôn.

Cô bụm miệng, chạy thẳng vào nhà vệ sinh.

Cô giúp việc thoáng lúng túng.

"Cô chủ, cô sao vậy?" Cô giúp việc lo lắng hỏi.

"Dạ dày con không khỏe. Dì ơi, con không thích bữa sáng kiểu Tây đâu, đổi thành đồ ăn Trung đi." Bạch Khanh lạnh nhạt nói.

Trước đây, cô luôn chiều theo Mặc Kiêu nên mới ăn sáng kiểu Tây.

Thật ra, cô không thích chút nào.

Cô thích bữa sáng kiểu Trung, nóng hổi.

"Được rồi." Cô giúp việc gật đầu  "Vậy tôi nấu cho cô một bát mì nhé?"

"Được." Bạch Khanh xúc miệng xong rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Cô giúp việc rất nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã nấu xong một bát mì nóng.

"Cô chủ, cô không khỏe như vậy, đã đi bệnh viện kiểm tra chưa?" Cô giúp việc hỏi đầy ẩn ý  "Cô và cậu chủ còn trẻ, có thể chưa có kinh nghiệm trong một số chuyện."

Cô giúp việc nói rất khéo léo.

"Dì ơi, con không có thai đâụ Con đã đi kiểm tra rồi, chỉ là dạ dày không tốt thôi." Bạch Khanh giải thích.

Cô giúp việc nhận ra mình hiểu lầm, thoáng ngượng ngùng  "Cô chủ, xin lỗi, chỉ là biểu hiện của cô trông rất giống ốm nghén..."

"Con biết." Bạch Khanh cong môi cười nhạt  "Dì đừng nói với Mặc Kiêu, nếu không anh ấy lại lo lắng vớ vẩn, ép con đến bệnh viện kiểm tra, rồi bắt con uống một đống thuốc."

"Được rồi." Cô giúp việc gật đầụ

"Dì đi làm việc đi, con ăn xong sẽ tự dọn dẹp." Bạch Khanh nói.

"Vâng." Cô giúp việc hiểu cô thích yên tĩnh  "Cô chủ, tôi đi giặt đồ đây."

"Đi đi."

Bà giúp việc lúc này mới xoay người rời đi.

Bạch Khanh lặng lẽ ăn hết bát mì.

Những lời cô và Mặc Kiêu nói tối qua, cô vẫn nhớ rất rõ.

Hôm nay, cô phải ly hôn với Mặc Kiêụ

Vậy nên sau khi ăn xong, cô lấy hộ khẩu và giấy đăng ký kết hôn bỏ vào túi, rồi ra ngoài.

Giữa đường, cô gọi cho Mặc Kiêu  "Tôi đến rồi."

"Đến rồi sao?" Mặc Kiêu nhíu mày.

"Ở cục dân chính." Bạch Khanh đáp  "Chúng ta đã nói rồi mà, trước tiên ly hôn, để anh đến với Vân Tử Dụ Còn chuyện của bà nội, đợi sức khỏe bà khá hơn rồi hãy nói với bà."

"Hôm nay anh không rảnh." Giọng Mặc Kiêu lạnh băng.

"Vậy khi nào anh rảnh?" Bạch Khanh bình tĩnh hỏi  "Anh cho tôi một thời gian chính xác."

"Em nóng lòng muốn ly hôn với anh đến vậy sao?" Mặc Kiêu khó chịụ

"Chẳng phải anh mới là người nóng lòng sao?" Bạch Khanh tức giận  "Là ai ép tôi đi nói với bà nội ngày hôm qua? Hôm nay lại bảo tôi là người nôn nóng?"

"Hợp đồng ly hôn, anh còn chưa ký tên." Mặc Kiêu lạnh lùng  "Chỉ khi nào anh ký, căn nhà và số tiền anh hứa mới có hiệu lực."




/1091

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status