Rõ ràng đã hai mươi ba tuổi, vậy mà vẫn như một nữ sinh mười tám, trẻ trung tràn đầy sức sống.
Mặc Kiêu trở nên tức giận.
Cô ấy sao lại sống trong nhà một người đàn ông xa lạ chứ
Cô còn không biết thế giới bên ngoài rất nguy hiểm sao?
“Về với anh.” Giọng Mặc Kiêu lạnh như băng mà trầm thấp.
"Sao anh tìm được nơi này?" Bạch Khanh lạnh lùng nói "Anh cứ phái Triệu Đằng đến đón em là được, sao phải tự mình đến chứ?"
Cô không có vị trí nào trong trái tim của anh ta.
Cô không còn mong đợi rằng anh sẽ quan tâm đến cô hơn.
Mặc Kiêu không thích cô dùng ánh mắt này nhìn mình, cũng không thích cô dùng giọng điệu này nói chuyện với mình.
Anh ta bước về phía Bạch Khanh.
Cả người anh ta toát lên vẻ u ám.
Bạch Khanh sợ hãi lùi lại, va vào bàn.
"Cẩn thận " Uông Quân lo lắng kêu lên.
Mặc Kiêu nắm lấy cổ tay Bạch Khanh, kéo cô vào lòng, anh ghé vào tai cô nói nhỏ “Bạch Khanh, một cảnh sát quèn, tôi xử lý dễ như trở bàn tay. Em chắc chắn muốn cãi nhau với tôi ở đây sao?”
Bạch Khanh cứng đờ.
Mặc Kiêu lại đang đe dọa cô.
Anh biết rõ cô là một người mềm lòng.
Anh ta lợi dụng điểm này, dùng những người có thể lợi dụng để đe dọa cô.
"Em sẽ đi theo anh." Bạch Khanh cúi đầu xuống.
Uông Quân cứu cô, cô rất biết ơn.
Nhưng cô không thể gây thêm phiền toái cho Uông Quân.
Uông Kỳ chỉ còn lại Uông Quân.
Cô không thể liên lụy hai anh em này.
Uông Quân lo lắng nhìn Bạch Khanh "Bạch Khanh, nếu em không muốn về thì..."
"Em sẽ về." Bạch Khanh không nhìn Uông Quân.
Uông Quân từ nhỏ đã có tâm tư nhạy bén, bất kỳ thay đổi cảm xúc nào của người xung quanh anh đều có thể nhận ra.
"Cảm ơn Uông tiên sinh đã cứu cô ấy, sau này sẽ có hậu tạ." Mặc Kiêu lạnh lùng nói.
"Không cần." Uông Quân từ chối "Tôi cứu cô ấy, không phải để được đền đáp."
"Hừ, một đứa trẻ mồ côi được nhận nuôi như Uông tiên sinh, bị gia đình ruột thịt hắt hủi, nếu anh có tiền họ sẽ nhìn anh bằng con mắt khác, nên anh cứ nhận lấy đi." Mặc Kiêu vô cùng kiêu ngạo.
"Mặc Kiêu, anh quá đáng " Bạch Khanh tức giận.
Anh ta dựa vào đâu mà mỉa mai Uông Quân như vậy?
Mặc Kiêu cúi đầu nhìn người phụ nữ nhỏ bé hơn mình một cái đầu, đây là lần đầu tiên cô vì một người đàn ông xa lạ mà tức giận với anh.
Cô càng như vậy, anh càng tức giận.
Anh ta và cô là quan hệ gì mà cô phải bảo vệ như vậy?
Bạch Khanh cảm thấy Mặc Kiêu không thể lý giải, thêm vào việc anh ta ném cô ở đại lộ, khiến cô suýt gặp nguy hiểm.
Cô mím môi, không quay đầu lại mà bước đi thẳng.
Sắc mặt Mặc Tiêu tối sầm lại. Cô còn dám tỏ thái độ không vui với anh
Mặc Kiêu đuổi theo.
Họ đến trước xe.
"Bạch Khanh, em vì một người đàn ông mà giở mặt với anh?" Mặc Kiêu với khuôn mặt tuấn tú vô cùng u ám.
"Em không phải vì một người đàn ông mà giở mặt với anh, Mặc Kiêu, anh có biết nếu không có Uông Quân, em sẽ ra sao không?" Bạch Khanh lập tức đỏ bừng mắt.
Cô vừa khóc, càng không có sức sát thương, ngược lại lại vô cùng đáng thương.
|
/1091
|

