Tổng Tài, Xin Đừng Lo Nữa

Chương 10

/1091



Bà ta còn không hiểu con trai mình sao?

Chỉ cần nhìn thấy Vân Tử Du là nó không thể đi được.

Thật không biết người phụ nữ đó có gì tốt.

Thực ra Thẩm Vãn không phải là người kỳ thị xuất thân của Vân Tử Du, mà là người phụ nữ này làm việc thực sự không ra gì.

"Con về phòng nghỉ ngơi trước đi, mẹ gọi điện cho Mặc Kiêu, bảo nó về." Thẩm Vãn nhàn nhạt nói.

Bạch Khanh mím môi  "Vâng."

Nói xong, Bạch Khanh quay người đi ra ngoài.

Thẩm Vãn nhìn bóng lưng của Bạch Khanh, thở dài.

Giá như Bạch Khanh không hiểu chuyện như vậy thì tốt rồi.

Cô chỉ cần khóc lóc với bà, bà nhất định sẽ thay Bạch Khanh đòi lại công bằng.

Thẩm Vãn rút điện thoại, gọi cho Mặc Kiêu  "Tôi không quan tâm anh bây giờ đang làm gì, cút về đây cho tôi "

Nói xong, bà cúp máy.

Mặc Kiêu nhíu mày.

Thẩm Vãn dùng từ "cút", chứng tỏ bà rất tức giận.

Chẳng lẽ Bạch Khanh đã nói chuyện với bà nội?

Tâm trạng Mặc Kiêu không hiểu sao trở nên vô cùng tồi tệ, hai mắt u ám.

Vân Tử Du nhìn thấy cũng sợ hãi.

"Mặc Kiêu, anh sao vậy?" Vân Tử Du cắn môi  "Có phải Bạch Khanh không muốn ly hôn, nên đã nói với bà nội anh rồi không?"

"Không rõ." Mặc Kiêu cầm lấy áo khoác  "Anh đi ra ngoài một chút."

“Buổi tối anh có về không?” Vân Tử Du nắm lấy vạt áo của Mặc Kiêụ

"Có." Mặc Kiêu gật đầụ

Vân Tử Du nở nụ cười rạng rỡ  "Em sẽ đợi anh, dù anh về muộn thế nào em cũng đợi."

Cô tuyệt đối sẽ không bao giờ buông tay nữa.

Mặc Kiêu nhìn cô ta một cái thật sâu, rồi bước đi.

Ánh mắt Vân Tử Du trở nên lạnh lùng.

Mặc Kiêu trở về nhà họ Mặc.

Thẩm Vãn chặn anh ta ở cửa.

"Mẹ, có chuyện gì vậy?" Mặc Kiêu lạnh lùng hỏi.

"Cả người toàn mùi thuốc sát trùng, sao? Biết chuyện nối dõi tông đường là vấn đề của bản thân nên đi khám ở bệnh viện rồi à?" Thẩm Vãn lạnh lùng hỏi.

Mặc Kiêu nhíu mày  "Mẹ, mẹ đang nói gì vậy? Sức khỏe của con rất tốt."

"Rất tốt, vậy tại sao con không muốn có con?" Thẩm Vãn không vui hỏi.

"Là Bạch Khanh không muốn." Mặc Kiêu nhàn nhạt nói.

"Vớ vẩn." Thẩm Vãn lạnh lùng nói  "Mặc Kiêu, chuyện như vậy sao con có thể đổ lỗi cho một cô gái? Nói như thế giống như con đang oán trách vợ mình không sinh được con, làm sao mẹ có thể dạy ra một đứa con trai như con "

Mặc Kiêu nhíu mày  "Con nói thật mà."

Anh ta đã thử dò hỏi Bạch Khanh.

Sau một lần ân ái.

Bạch Khanh nói muốn đi học vẽ tranh.

Mặc Kiêu liền nói, nếu thấy nhàm chán thì sinh con thấy sao?

Bạch Khanh đã thẳng thừng từ chối.

Thẩm Vãn cười lạnh  “Con có nhắc đến chuyện sinh con không?” 

"Có." Mặc Kiêu gật đầụ

"Nói nhảm, nếu cô ấy không nói vậy thì con có bỏ qua cho cô ấy không?" Thẩm Vãn tức giận  "Mẹ đoán con lại nói cô ấy nghĩ những điều không nên nghĩ, và nếu hai người có con, Vân Tử Du quay lại thì con sẽ sao đây?"

Mặc Kiêu trầm giọng  "Nếu Bạch Khanh muốn có con, có thể sinh ra để con và Tử Du nuôi dưỡng, cô ấy còn trẻ có thể tìm được một người đàn ông khác."

Thẩm Vãn tức đến cười  "Con chắc chắn không phải con trai mẹ, mẹ phải đi kiểm tra xem có nhầm lẫn gì không "

Mặc Kiêu  "..."




/1091

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status