Tổng Tài Đến Muộn, Tôi Đã Là Vợ Người Ta

Chương 22

/713



ra thế này?

Hạ Hàn Thanh nồng nặc mùi rượu, say khướt, được Lục Quyện dìu về biệt thự.

Hứa Tinh Nhiễm đang ngồi xem phim ở phòng khách.

Trông cô hoàn toàn vô tư lự.

Lục Quyện đặt Hạ Hàn Thanh lên sofa, nói với Hứa Tinh Nhiễm “Tôi đưa người về rồi, giao cho cô đấy.

Cậu ấy uống hơi nhiều, cô nấu cho cậu ấy bát canh giải rượu đi.” Hứa Tinh Nhiễm liếc nhìn người đàn ông nồng nặc mùi rượu nằm trên sofa.

Chán ghét bịt mũi.

Trực tiếp cầm chiếc chăn trên sofa phủ kín cả người và mặt Hạ Hàn Thanh.

Rồi gọi vào bếp.

“Dì Trần, nấu cho Hạ Hàn Thanh bát canh giải rượụ” Nói xong, cô quay người lên lầụ Lục Quyện nhíu mày “Cô không nấu?” Trước đây anh ấy cũng từng đưa Hạ Hàn Thanh say khướt về, Hứa Tinh Nhiễm đều đích thân đón lấy anh, rồi nào là lau mặt, nào là nấu canh, nào là trông nom.

Gương mặt đầy xót xa và yêu thương.

Nhưng bây giờ… Hứa Tinh Nhiễm đến dừng chân cũng không thèm dừng.

“Tôi có phải bảo mẫu của anh ta đâu Vả lại, rượu là anh ta tự uống, đáng đời ” Cô vốn định nói uống chết đi cho đáng đời Nhưng câu này cũng có ý nguyền rủa.

Cô sợ bị phản phệ.

Chỉ cần Hạ Hàn Thanh không chọc tức cô, cô sẽ không dùng cách tự hại bản thân để nguyền rủa anh.

Nhìn bóng lưng Hứa Tinh Nhiễm đi lên lầu không quay đầu lại, đột nhiên Lục Quyện hiểu được sự hụt hẫng của Hạ Hàn Thanh.

Ngay cả người ngoài cuộc như anh ấy cũng cảm nhận được sự hụt hẫng to lớn.

Huống chi Hạ Hàn Thanh là người trong cuộc?

Anh ấy âm thầm thắp một nén nhang cho Hạ Hàn Thanh.

Hy vọng anh nghĩ thông suốt rồi thì chia tay hòa bình với Hứa Tinh Nhiễm.

Nếu không, người tiếp theo bị ngược chính là anh ấy.

Hứa Tinh Nhiễm về phòng của mình, cô và Hạ Hàn Thanh tuy là người yêu nhưng hai người vẫn luôn ngủ riêng phòng.

Thậm chí vào ngày mùng một và rằm hàng tháng, sau khi xong việc, Hạ Hàn Thanh vẫn sẽ về phòng của anh.

Trước đây cô cảm thấy hụt hẫng.

Bây giờ cô lại thấy rất tốt.

Lẽ ra cô nên sớm nhận ra, tình cảm giữa cô và Hạ Hàn Thanh là méo mó, là có vấn đề.

May mà, vẫn chưa muộn.

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.

Còn có giọng nói say khướt của Hạ Hàn Thanh.

“Hứa Tinh Nhiễm, mở cửa.

Hứa Tinh Nhiễm, em mở cửa ra.” Hứa Tinh Nhiễm lộ vẻ chán ghét.

Đi thẳng vào phòng tắm lấy một cốc nước đầy, mở cửa, không chút do dự tạt hết vào mặt Hạ Hàn Thanh.

Hứa Tinh Nhiễm lộ vẻ ghê tởm.

“Hạ Hàn Thanh, muốn mượn rượu phát điên thì về phòng mình mà phát, đừng đến chỗ tôi làm loạn ” Những giọt nước lớn lăn dài trên khuôn mặt tuấn mỹ của Hạ Hàn Thanh.

Có cảm giác như một mỹ nhân bị hành hạ.

Nếu là Hứa Tinh Nhiễm trước đây, nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ nhảy cẫng lên chụp ảnh lưu niệm.

Nhưng bây giờ, cô chẳng còn cảm xúc gì nữa.

Cô rất thất vọng về Hạ Hàn Thanh.

Vụ bỏ thuốc năm xưa, cô tưởng Hạ Hàn Thanh tin cô.

Nào ngờ, anh vẫn luôn cho rằng là cô làm Mười sáu tuổi cô đã yêu Hạ Hàn Thanh từ cái nhìn đầu tiên.

Cô biết nói chuyện tình cảm vào lúc đó còn quá sớm, cô đã kiềm chế.

Đến mười tám tuổi cô mới lấy hết can đảm tỏ tình với anh.

Kể cả sau này bám riết lấy Hạ Hàn Thanh, cũng đều dựa trên việc Hạ Hàn Thanh độc thân, cô cũng độc thân.

Thực ra ban đầu khi biết Hạ Hàn Thanh đối xử đặc biệt với Hạ Khinh Khinh, cô đã định rút lui




/713

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status