Tổng Tài Đến Muộn, Tôi Đã Là Vợ Người Ta

Chương 11

/713



tiếp bắt xe đi Hoa Thành.

Tiếp tục lộ trình du lịch của cô.

Sẽ không vì Hạ Hàn Thanh mà ảnh hưởng đến tâm trạng.

Hạ Hàn Thanh đến bệnh viện truyền nước, sắc mặt tái nhợt đã tốt hơn nhiềụ Hồ Phỉ mua cho anh một phần cháo.

“Sếp, bác sĩ nói uống chút cháo cho ấm bụng.” Hạ Hàn Thanh nửa dựa vào giường bệnh, nheo mắt, khuôn mặt hoàn mỹ không tì vết thanh lạnh như một tiên nhân.

Anh từ từ mở mắt ra.

“Đưa đây.” Hồ Phỉ đưa cháo cho anh.

Hạ Hàn Thanh mở ra.

Một phần cháo kê rất bình thường.

Không có mùi thơm.

Bề ngoài cũng không đẹp mắt.

Anh mệt mỏi xoa xoa giữa hai lông mày.

Trước kia anh đau dạ dày nằm viện, đều là Hứa Tinh Nhiễm chăm sóc anh.

Cháo cô nấu có thể ngửi thấy mùi thơm ngọt.

Bề ngoài cũng đẹp mắt.

Anh nhắm mắt lại, trong đầu toàn là hình ảnh Hứa Tinh Nhiễm rời đi không do dự.

Bóng lưng của cô, lạnh lùng vô tình, không có chút lưu luyến nào.

Hạ Hàn Thanh cảm thấy trán giật giật.

Anh chỉ từng thấy Hứa Tinh Nhiễm yêu anh nồng nhiệt.

Chưa từng thấy cô lạnh lùng như vậy.

Anh uống một ngụm cháo.

Cũng không có mùi vị mềm mại ngọt ngào như trong ấn tượng.

Anh vừa ăn, vừa hỏi “Cô ấy đâu rồi?” Hồ Phỉ “Đi Hoa Thành rồi.” Bàn tay thon dài của Hạ Hàn Thanh khựng lại, sau đó khẽ cười một tiếng.

“Chạy cũng nhanh thật.” Hồ Phỉ do dự nói “Thưa sếp, rõ ràng là cô Hứa đang lạt mềm buộc chặt, anh cứ chiều theo cô ấy như vậy...” Hạ Hàn Thanh ngẩng đầu lên.

Trong đôi mắt sâu thẳm là ánh sáng lạnh lẽo.

“Trợ lý Hồ, chuyện của tôi, cũng đến lượt cô chỉ trỏ sao?” Hồ Phỉ nghẹn lời, vội vàng xin lỗi.

“Xin lỗi sếp, là tôi vượt quá bổn phận.” Hạ Hàn Thanh lạnh lùng nói “Ra ngoài ” Mặt mày Hồ Phỉ tái nhợt, lui ra ngoài.

Sắc mặt Hồ Phỉ rất khó coi, trong lòng phẫn hận.

Hứa Tinh Nhiễm làm sao xứng với Hạ Hàn Thanh?

Cô xứng chơi trò lạt mềm buộc chặt sao?

Quan trọng nhất là, Hạ Hàn Thanh còn chiều theo cô.

Hứa Tinh Nhiễm thật sự cho rằng cô có địa vị trong lòng Hạ Hàn Thanh sao?

Hồ Phỉ siết chặt điện thoại, gọi một cuộc điện thoại.

Bên kia rất nhanh liền bắt máy.

“Cô Hạ...” Hạ Hàn Thanh uống cháo, nhắm mắt dưỡng thần.

Lúc này điện thoại vang lên.

Hiển thị người gọi Khinh Khinh.

Hạ Hàn Thanh bắt máy.

Đối diện truyền đến một giọng nữ dịu dàng.

“Hàn Thanh, anh đang ở đâu?

Em đau tim quá.” Giọng nói của Hạ Khinh Khinh vừa yếu ớt vừa mềm mại, khiến người nghe đau lòng không thôi.

“Anh đang ở Vân Thành, đau tim thì bảo A Tiến giúp em xem, chú ý sức khỏe.” “Ngày mai anh có thể đến thăm em không?

Em cần anh.” Hạ Hàn Thanh im lặng một lúc.

“E rằng không được.” Phía đối diện vì sự từ chối của anh cũng im lặng.

“Hàn Thanh, anh đang làm gì ở Vân Thành?” Hạ Hàn Thanh không giấu giếm.

“Hứa Tinh Nhiễm ở đây.” Giọng nói đối diện có chút áy náy.

“Có phải hôm đính hôn em phát bệnh gọi điện cho anh khiến Tinh Nhiễm không vui không?

Đều là lỗi của em, em sẽ giải thích với Tinh Nhiễm.” Hạ Hàn Thanh nhíu mày.

“Không liên quan đến em, là quyết định của anh, cô ấy không vui là vì anh, không cần em xin lỗi.

Em hãy chăm sóc bản thân cho tốt, sức khỏe quan trọng.” Người ở đầu dây bên kia đột nhiên nức nở khóc.

“Đều là lỗi của em, sao em lại quên mất hôm đó là tiệc đính hôn của anh và Tinh Nhiễm, nếu em không gọi cuộc điện thoại đó thì tốt rồi...” Hạ Hàn Thanh cảm thấy




/713

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status