Nhan Tâm mà đến gần hơn nữa sẽ phải đứng giữa hai chân anh.
Trong lúc cô do dự, anh đã vươn tay nắm lấy cánh tay cô, kéo cô vào lòng, hai chân khép lại, kẹp chặt cô.
Nhan Tâm kinh ngạc.
Trong chớp mắt, cô đã ngồi vào lòng anh.
Người đàn ông không nói một lời, lại một lần nữa hôn lên môi cô.
Anh tiến thẳng vào, cạy mở hàm răng cô, mút lấy sự mềm mại của cô, tham lam hấp thụ hơi thở của cô.
Nhan Tâm dùng hết sức để đẩy ra.
“Không được vô lễ ” Cô chật vật đẩy mặt anh ra "Tôi, tôi đã có chồng ” Người đàn ông cười khẩy “Có chồng rồi mà vẫn ngây ngô như vậy?
Sao, chồng cô không được à?” Nhan Tâm tức đến tím mặt.
Nếu không phải tính mạng đang bị đe dọa thì loại người đê tiện phóng đãng này đáng phải nhận một cái tát.
“Hương vị của cô có thể giảm đaụ” Anh nói "Hương ô dược.” Nhan Tâm đột nhiên hiểu ra.
Ô dược quả thực có thể giảm đaụ Mà lúc tân hôn tâm trạng cô không yên, có chút nóng trong người và đau răng nên đã dùng bột thuốc tự điều chế để đánh răng.
Trong bột thuốc đó, cô có thêm ô dược.
Trong nhà giam, khi cô nói chuyện với anh, anh đã ngửi thấy mùi hương ô dược thoang thoảng trong miệng cô.
“Tôi sẽ điều chế thuốc giảm đau cho anh, anh buông tôi ra.” Nhan Tâm giãy giụa.
“Cô có thể giảm đau được rồi.” Anh nói.
Lời này hoang đường đến mức khiến tim Nhan Tâm cứ chìm dần xuống.
“Buông ra ” Cô hơi cao giọng "Tôi đã có chồng, nếu anh cứ làm nhục tôi như vậy thì tôi sẽ cùng anh cá chết lưới rách.” Trong đôi mắt đen của người đàn ông thoáng qua một chút cảm xúc.
Rất nhạt, như có như không.
Anh buông tay.
Nhan Tâm thoát ra, chỉnh lại quần áo.
Môi hơi tê rần là do bị anh hôn, khiến lòng cô bất an.
“Theo tôi, đối với cô, đối với chồng và nhà chồng cô, chỉ có lợi.” Anh vẫn ngả người trên sô pha, hai chân dài vắt chéo.
Anh rút ra một điếu xì gà, cắt đầu, tìm diêm.
Hộp diêm ở trên bàn trà bên cạnh, anh liếc nhìn Nhan Tâm "Châm lửa cho tôi.” Nhan Tâm không nhúc nhích “Thả tôi về, tôi sẽ kê đơn thuốc cho anh.
Tôi cũng tuyệt đối không phải gián điệp, anh có thể điều tra kỹ lưỡng tổ tông ba đời của tôi.” Còn những lời khác, cô không đáp lại, giả vờ như không nghe thấy.
Người đàn ông ngậm điếu xì gà trong miệng, hơi nhấc mí mắt “Không biết tôi là ai?” Nhan Tâm lắc đầụ “Tôi tên Cảnh Nguyên Chiêụ” Người đàn ông nói.
Nhan Tâm sững sờ nhìn anh.
Cảnh Nguyên Chiêu, vị hôn phu của Nhan Uyển Uyển, là đại thiếu soái Cảnh gia của phủ Đốc quân.
Chính phủ quân sự của Cảnh Phong, đại đô đốc của bốn tỉnh Hoa Đông, đặt tại Nghi Thành.
Vì vậy, Nghi Thành không hề chịu ảnh hưởng của chiến tranh.
Là nơi có cảng khai thương, Nghi Thành luôn là một thành phố sầm uất và ổn định.
Ngay cả khi nội chiến quân phiệt diễn ra liên tục, Nghi Thành vẫn rực rỡ ánh đèn, xa hoa phù hoa.
Cảnh gia giữ chặt vùng đất này như một lãnh địa bất khả xâm phạm.
Mười năm sau, Cảnh Phong được thăng làm Tổng tư lệnh Lục quân, con trai cả của ông ấy, Cảnh Nguyên Chiêu, tiếp nhận vị trí cũ, trở thành đại đô đốc của bốn tỉnh Hoa Đông.
Nghi Thành vẫn bình yên như trước.
Sau này, Cảnh Nguyên Chiêu nắm quyền lực ở miền Nam, Đại Tổng thống lúc đó chỉ còn là con rối dưới tay anh.
Anh từng tuyên bố sẽ thống nhất Giang Nam, Giang Bắc, hợp nhất Hoa Hạ.
Vì tham vọng đó,
|
/599
|

