Thiếu Soái Cưỡng Thế, Sủng Lên Trời

Chương 10

/599



trắng ngà, váy dài tím nhạt, đi đôi giày thêu hoa văn dây leo viền tím.

Trông cô thật thanh lịch và quý phái.

Nhưng khuôn mặt cô lại quá diễm lệ, khiến người ta muốn phạm tội.

Đôi mắt hạnh đào và đôi má hồng như hoa đào, cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng vì ánh mắt quá ướt át, trông lại càng e dè.

Đôi môi đỏ mọng, làn da trắng đến gần như trong suốt.

Cô cúi mình tìm điếu xì gà, áo ở eo kéo căng, lộ rõ vòng eo thon nhỏ, tựa hồ không đủ để ôm trọn.

Vạt áo trước ngực trĩu xuống, tạo thành đường cong quyến rũ chết người.

Cổ họng Cảnh Nguyên Chiêu khẽ động.

Khi cô còn chưa đứng dậy, sau lưng đột nhiên nặng xuống.

Một bàn tay đàn ông áp lên lưng cô.

Cô kinh hãi.

Cảnh Nguyên Chiêu vòng tay ôm lấy cô, bàn tay luồn qua eo cô, rất tự nhiên trượt lên ngực trước, nửa ôm trọn cô vào lòng.

Nhan Tâm nín thở, không dám cử động.

Cảnh Nguyên Chiêu cứ thế bế cô lên.

Trong lúc đó, nơi cần chạm, anh đều đã chạm tới.

Anh rất hài lòng.

Giống như anh nghĩ, nơi cần thon gọn thì rất thon gọn, nơi cần đầy đặn thì vừa mềm mại vừa căng tròn.

"Quả là một cô gái, được dạy dỗ rất tốt." Anh kéo cô sát vào, hơi thở nóng bỏng phả lên mặt cô "Theo tôi ba tháng, tôi sẽ tìm một công việc cho chồng cô ở Tòa thị chính." Nhan Tâm tức giận "Anh thật vô liêm sỉ " Cảnh Nguyên Chiêu cười "Tôi luôn như vậy." "Anh...

Anh hạ tiện đến mức này, tôi đã có chồng, anh ta sẽ không đồng ý " Gương mặt cô tái nhợt.

Cặp mắt kia vì quá tức giận và sợ hãi không nhịn được mà ngấn nước.

Chút nước này chẳng làm cô thêm đáng sợ, trái lại, ánh mắt long lanh tựa nước hồ thu khiến người ta chỉ muốn ép cô xuống giường, giày vò thỏa thích.

Anh tưởng tượng cô trong cảnh áo quần xộc xệch, nước mắt rưng rưng, trông như một đóa hoa đào ướt mưa, càng nhìn càng khiến anh bốc hỏa.

Cảnh Nguyên Chiêu không thể tự kiềm chế.

Anh ôm lấy cô, ngang ngược thúc mạnh vào cô một cái.

Sắc mặt Nhan Tâm trắng bệch như tờ giấy.

“Nhan Tâm, xưa nay tôi không ép buộc người khác.

Trên đời này, những người phụ nữ tình nguyện theo tôi nhiều vô số kể.” “Về thương lượng với chồng cô đi.

Nếu cậu ta đồng ý, để chính tay cậu ta đưa cô đến đây.” Cảnh Nguyên Chiêu cười nhếch mép.

Nhan Tâm run rẩy vì tức giận “Anh thật quá đáng ” “Cá lớn nuốt cá bé, quy luật này cô phải hiểu chứ.” Anh thản nhiên, tay mơn trớn nhẹ nhàng nơi eo cô “Qua vài ngày nữa, tôi tìm được món mới, không còn hứng thú với cô nữa thì dù cô có quỳ xuống van xin, tôi cũng chẳng buồn nhìn.” Anh buông cô ra.

“Anh...

Anh sắp đính hôn ” Nhan Tâm giận đến cực điểm “Tôi là chị gái của Uyển Uyển, là chị vợ của anh.” Cảnh Nguyên Chiêu nghe vậy không hề tức giận, ngược lại còn cười “Vậy nên cô cứ yên tâm.

Tôi sẽ không chiếm cô làm của riêng.

Chơi xong, cô vẫn là của chồng cô, chị vợ ạ.” Anh không hề xấu hổ, trái lại còn mang vẻ hưng phấn khó hiểụ Nhan Tâm đứng đó, toàn thân run rẩy.

Kiếp trước, cô chưa từng đi nhầm vào tiệm bánh, cũng chưa từng gặp Cảnh Nguyên Chiêụ Cô không hiểu anh, không biết phải đối phó với anh thế nào.

Cảnh Nguyên Chiêu hiểm ác, anh sẽ không để lại tiếng xấu cưỡng bức.

Anh muốn chính tay chồng cô đưa cô lên giường anh.

Anh quay người ra ngoài, đi chỉnh trang lại bản thân.

Nhan Tâm ở lại trong phòng, run lẩy bẩy không cách nào dừng lại




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status