một gia đình giàu có.
Nhưng vài năm trước, việc kinh doanh của gia đình gặp biến cố lớn, đột ngột phá sản.
Địa vị của Ngô Liên Liên ở nhà chồng cũng vì thế mà sa sút, may mà chồng cô ta không ghét bỏ.
Quân Thành Hạo cười ha hả "Em hai, sắc mặt em trông không tệ, có vẻ hồi phục rất tốt.
Anh cả thật sự mừng cho em." Anh ta cũng không quên chào hỏi Lâm Tinh Dao "Vị này chắc là em dâu mới nhỉ?
Hai ngày nay anh bận công tác ở nơi khác, không kịp gặp mặt, em đừng trách nhé." Nói rồi, anh ta liếc sang người vợ bên cạnh.
Ngô Liên Liên hiểu ý, lấy ra một hộp trang sức bọc nhung đỏ "Đây là quà cưới anh cả và chị chuẩn bị cho em, mau xem có thích không." Lâm Tinh Dao nhận lấy, mở ra xem.
Chà, lại là một sợi dây chuyền hồng ngọc Kiểu dáng rất đẹp, đặc biệt là viên hồng ngọc trên mặt dây chuyền lấp lánh dưới ánh đèn.
Người không sành có lẽ sẽ nghĩ nó rất đắt tiền, nhưng với con mắt tinh tường của Lâm Tinh Dao, chỉ cần liếc qua là biết chất lượng viên đá rất tầm thường.
Phần dây chuyền cũng chỉ được mạ một lớp vàng K bên ngoài.
Nói trắng ra, đây chỉ là món đồ giả, hoàn toàn không đáng tiền.
Lâm Tinh Dao không vạch trần, cũng không tỏ ra quá vui mừng, chỉ nhàn nhạt đáp "Cảm ơn anh cả, chị dâụ" "Thích là được rồi, người một nhà không cần khách sáo." Ngô Liên Liên bề ngoài tươi cười như hoa, trong lòng thì thầm chế nhạo Lâm Tinh Dao là đồ nhà quê, chưa từng thấy của tốt.
Cô ta đã sớm nghe nói bố chồng tìm cho Quân Huyền Dạ một cô dâu xung hỉ, xuất thân nghèo khó, chắc chắn chưa từng thấy đồ xịn, nên tùy tiện tặng một món quà rẻ tiền cho qua chuyện là được.
Tuy cô ta không thiếu tiền, nhưng cũng không muốn lãng phí cho người ngoài.
Quân Vũ Phi ngồi bên cạnh đang ôm con chó cưng, liếc nhìn từ xa, không thấy rõ chất lượng sợi dây chuyền, chỉ cảm thấy kiểu dáng đẹp mắt.
Cô ta chua ngoa nói "Anh cả, chị dâu, sao hai người vừa đến đã tặng quà cho cô ta rồi?
Em cũng đang thiếu một sợi dây chuyền đấy, sao không tặng em?" Quân Thành Hạo cười nói "Lớn từng này rồi mà còn mặt dày đòi quà sao?
Được rồi, ngày mai bảo chị dâu chọn cho em một cái." Lại nghe Lâm Tinh Dao lên tiếng "Em tư thích sợi dây chuyền này à?
Hay là tặng em nhé." "Thật sao?" Quân Vũ Phi có chút không tin, người phụ nữ này lại dễ nói chuyện như vậy sao?
Hôm trước chỉ vì mấy bộ quần áo mà cô ta đã bo bo giữ của.
Trang sức anh cả tặng chắc chắn rất đắt tiền, sao cô ta lại nỡ cho đi?
Lại thấy Lâm Tinh Dao cười duyên dáng, trước mặt mọi người lấy sợi dây chuyền ra khỏi hộp, rồi chủ động đi về phía Quân Vũ Phi.
Quân Vũ Phi thầm nghĩ "Con ranh này chắc chắn đang giả vờ làm người tốt trước mặt mọi người.
Hừ, cô ta đã dám giả vờ, thì mình cũng không khách sáo mà nhận." Cô ta đắc ý trong lòng, đưa tay ra định lấy.
Nào ngờ tay Lâm Tinh Dao khẽ lách một cái, khiến cô ta bắt hụt.
Sợi dây chuyền lại được cô thuận tay đeo vào cổ con chó cưng "Không tệ, rất hợp." Quân Vũ Phi đang định nổi giận, cúi đầu nhìn kỹ chất lượng sợi dây chuyền, lập tức phá lên cười không kiêng nể "Ha ha ha, chị dâu cả cũng keo kiệt quá đi, tặng một sợi dây chuyền mạ vàng.
Ha ha ha, mà nói cũng phải, đeo cho chó của em cũng đẹp đấy chứ." Quân Huyền Dạ lạnh
|
/599
|

