Tại đồn cảnh sát một khu vực thuộc Vinh Thành.
"Haizz, cô bé thật đáng thương, đi lạc mười năm trời cuối cùng cũng tìm được đường về.
Các người nhớ phải chăm sóc cô bé cho tốt đấy." Nữ cảnh sát vừa dặn dò vừa đẩy cửa phòng.
Trong phòng, một cô gái trẻ đang ngồi co ro.
Cô ăn mặc quê mùa, trên mái tóc còn cài chiếc kẹp hoa màu hồng phấn sến súa, càng làm tôn lên vẻ quê kệch, cục mịch.
Thấy có người bước vào, cô gái lập tức đứng dậy đầy bất an.
Cô tên là Lâm Tinh Dao, năm nay vừa tròn 20 tuổi.
Trước năm 10 tuổi, cô cũng như bao đứa trẻ thành phố khác, có một gia đình hạnh phúc, êm ấm.
Nhưng rồi biến cố ập đến, cha mẹ cô qua đời trong một tai nạn bất ngờ, biến cô trở thành trẻ mồ côi.
Lúc ấy, người chú và thím vốn sống ở nông thôn đã lặn lội lên thành phố, danh nghĩa là giúp lo liệu hậu sự cho cha mẹ Lâm Tinh Dao.
Chưa đầy nửa năm sau, trong một lần ra ngoài, Lâm Tinh Dao đi lạc rồi bặt vô âm tín.
Gia đình người chú Lâm Hữu Cường nghiễm nhiên chiếm đoạt di sản của cha mẹ cô để đầu tư kinh doanh.
Chỉ trong mười năm ngắn ngủi, việc làm ăn của họ phất lên như diều gặp gió, trở thành thương gia có chút tiếng tăm ở đất Vinh Thành này.
Đúng lúc này, đứa cháu gái đã sớm bị họ quẳng ra sau đầu bỗng nhiên trở về.
Theo lời phía cảnh sát, sau khi đi lạc, Lâm Tinh Dao được một đôi vợ chồng già ở nông thôn nhận nuôi.
Mãi đến gần đây cô mới rời quê lên Vinh Thành, vì xúc cảnh sinh tình, nhớ lại chuyện xưa nên đến trình báo.
Lâm Hữu Cường bèn sai vợ là Trương Tuyết Mai đến đồn cảnh sát đón người.
Mười năm trước, Trương Tuyết Mai đã chẳng ưa gì đứa cháu gái bên chồng này.
Nhưng khi đó vì thèm khát khối tài sản của nhà họ Lâm, bà ta ngày nào cũng phải diễn vai thím hiền cháu thảo với Lâm Tinh Dao.
Mười năm sau, vật đổi sao dời.
Trương Tuyết Mai giờ đã lột xác thành phu nhân nhà giàụ Cả người bà ta dát đầy trang sức, đi đến đâu cũng được người ta trọng vọng.
Nhìn lại Lâm Tinh Dao, vừa bẩn thỉu vừa quê mùa.
Nếu để đám bạn bè trong giới thượng lưu biết bà ta có một đứa cháu gái như thế này, chắc họ cười đến rụng răng mất.
Nếu không phải Lâm Hữu Cường ngàn dặn vạn dò phải đưa người về, Trương Tuyết Mai chắc chắn sẽ tống cổ cô ra ngoài đường, mặc kệ cô tự sinh tự diệt.
Khi về đến nhà họ Lâm, Lâm Hữu Cường cũng vừa lúc về tới nơi.
"Dao Dao về rồi đấy à, mau để chú xem nào.
Sao lại gầy gò thế này?
Những năm qua cháu đã chịu bao nhiêu khổ cực rồi Yên tâm, có chú ở đây, sẽ không để cháu chịu khổ nữa.
Từ nay về sau, đây chính là nhà của cháu " Khác với vẻ lạnh nhạt của Trương Tuyết Mai, Lâm Hữu Cường lại tỏ ra vô cùng nhiệt tình.
Sau một hồi hỏi han ân cần, ông ta mới bảo người giúp việc đưa cô đến phòng cho khách nghỉ ngơi.
Trương Tuyết Mai nhìn mà ngứa mắt, chỉ thẳng vào mặt chồng mắng "Lâm Hữu Cường, ông vừa nói cái gì đấy?
Ông định để người ngoài ở trong nhà chúng ta sao?
Không được, tôi không đồng ý Ngày mai bảo nó cút xéo ngay cho tôi " Lâm Hữu Cường vội vàng bịt miệng vợ "Bà nói nhỏ thôi, đừng để nó nghe thấy." Trương Tuyết Mai cười khẩy "Nghe thấy thì sao?
Tưởng mình vẫn là đại tiểu thư lá ngọc cành vàng năm xưa chắc?
Nó bây giờ chỉ là một con ranh nhà quê
|
/599
|

