mạnh, vừa căng thẳng vừa kích động xem náo nhiệt mà nhìn về phía Khanh Hoan.
“Lén luyện bài nhảy này rồi nhì?” Thịnh Minh Huyên cười lạnh, “Giả vờ như hôm nay là lần đầu tiên thấy, lần đầu tiên học.
Làm sao?
Cô cảm thấy dựa vào gian lận để thắng thí sinh khác thì có vẻ cô rất lợi hại, rất thông minh phải không?” Nhóm Noãn Bảo đang uể oải vì sự phát huy vượt xa người thường của Khanh Hoan lúc này nhảy cẫng lên Khanh Hoan mưu mô ghê Lén luyện tập sau lưng, sau đó lôi kéo Noãn Noãn của chúng ta để Noãn Noãn làm vế lép cho cô ta, làm nền cho cô ta nhảy, xí Đúng là không biết xấu hổ “Tiền bối, em thay Hoan Hoan xin lỗi anh ” Chu Noãn Noãn nhẹ nhàng cất lời “Nhất định là Hoan Hoan không cố tình, em ấy nhất định sẽ không cố ý hại em ” “Em không cần giải vây cho cô ta ” Giọng nói của Thịnh Minh Huyên lạnh nhạt, nhưng ánh mắt dừng trên người Chu Noãn Noãn lại mang theo vẻ thương tiếc, lúc nhìn Khanh Hoan thì lại lạnh như băng “Khanh Hoan, bây giờ tôi cho cô một cơ hội cuối cùng, nói thật đi Có phải là cô đã lén học điệu nhảy này không?” “Hôm nay là lần đầu tiên tôi thấy điệu nhảy này ” Khanh Hoan nhíu mày, khó hiểu nhìn vào không khí bên cạnh Thịnh Minh Huyên, “Điệu nhảy này rất khó sao?
Xem một lần là làm được, chẳng phải rất bình thường à?” Thịnh Minh Huyên bị sự kiêu ngạo của Khanh Hoan làm cho bật cười, anh ta khoanh tay “Được thôi, vậy cô nói cho tôi nghe xem, làm sao cô nhớ kỹ được mấy động tác nhảy này?” “Rất dễ nhớ mà?
” Khanh Hoan chớp mắt, lại đứng giữa phòng luyện tập lần nữa.
Động tác thứ nhất là cúi người, vỗ chân, Khanh Hoan giải thích bằng giọng điệu non nớt “Ở đây có một cái chân giò lớn.” Đứng thẳng, duỗi hai cánh tay, đồng thời hơi nghiêng người về phía sau, bả vai chuyển động theo nhịp trống, Khanh Hoan nuốt một ngụm nước bọt “Lớn như vậy, lớn như vậy.” Vung cánh tay rồi nhìn về phía chân trời, giọng điệu của Khanh Hoan tràn ngập tiếc nuối “Chân giò lớn đột nhiên bay đi mất rồi ” Cánh tay đầy tình cảm mà chỉ về hướng cô mới nhìn, cả người viết chữ bi thương to bự “Bay đến bên kia.” Chu Noãn Noãn sợ ngây người.
Cánh tay tuyệt đẹp của Khanh Hoan đong đưa trước sau, linh hoạt nhảy lên không trung vài lần, Khanh Hoan hơi ngửa đầu “Giò bay là bay, tôi đuổi theo phía sau là đuổi theo phía saụ” Lăn tròn trên mặt đất, dường như trong quá trình này bất mãn với bụi gai nên mỗi một lần xoay người đều ngập tràn đau xót, giọng nói non nớt của Khanh Hoan cũng run rẩy “Chân giò rớt xuống khe núi, tôi lăn xuống theo nó.” Thịnh Minh Huyên nhíu mày.
Khanh Hoan quỳ trên mặt đất, hồn bay phách lạc mở tay ra, chậm rãi đưa lên “Tìm được chân giò lại rồi, nhưng nó bị bẩn…” Đôi tay cô bắt chéo trước ngực, bất lực cúi đầu “Hơn nữa không có…” Cánh tay làm động tác nước chảy, “Nước.” Giơ hai tay lên, hàng mi dài cụp xuống nửa, khuôn mặt nhỏ ngập tràn cô đơn, giọng điệu cũng trầm xuống “Vậy nên không thể ăn.” Khóe miệng tổng đạo diễn run rẩy.
Cô còn muốn suy diễn logic ra nỗi đau và do dự khi không ăn được chân giò thì bị Thịnh Minh Huyên gọi.
“Cô…” Thịnh Minh Huyên nhìn ánh mắt vô tội, trong veo của Khanh Hoan, vậy mà lại không có lời nào để nói.
Có thí sinh luyện tập thật sự không nhịn được nữa mà phì cười.
Sóng bình luận cười bò như muốn banh nóc phòng livestream Ha
|
/519
|

