ta cảm giác...rất quen mắt.
Còn vì sao lại quen mắt… Có một bình luận đưa ra đáp án Đm Tui mới nói sao Khanh Hoan nhìn quen mắt vậy Chẳng phải Vương giả Lỗ Ban no.7 cũng nhảy như vậy sao?
Sóng bình luận tìm được đáp án thì cười như điên Ha ha ha Từ thiên nga nhỏ biến thành Lỗ Ban no.7 rồi, Khanh ngốc của chúng ta đúng là không làm chúng ta thất vọng Tổng đạo diễn vốn muốn vỗ tay cho màn nhảy lùi của Khanh Hoan theo bản năng, mà Thịnh Minh Huyên lạnh lùng liếc qua, tổng đạo diễn lập tức cảm thấy không tốt, bèn nhanh chóng thả tay xuống.
Thịnh Minh Huyên nhìn tóc hime còn ngồi bệt dưới đất và Khanh Hoan đang nói gì đó, ánh mắt chợt lạnh xuống.
Vì để nổi bật trước mặt anh ta mà cô đã hao tâm tổn sức quá Nhưng mà, cô làm gì cũng vô dụng thôi.
Ánh mắt của Thịnh Minh Huyên chuyển sang người Chu Noãn Noãn người đang nhìn Khanh Hoan với vẻ mặt bất ngờ.
Tảng băng trong mắt anh ta lặng lẽ tan ra.
Trong mắt và trong lòng anh ta chỉ có Noãn Noãn.
Mục đích duy nhất mà anh ta không để Khanh Hoan cút đi chính là để giữ Khanh Hoan lại chương trình, dùng sự thiếu năng lực và ác độc của cô để làm nền cho Noãn Noãn của anh ta.
Khởi động xong, tóc vàng và tóc hime dẫn các thành viên khác trong đội đứng trước tấm kính lớn.
Chờ đợi loa phát nhạc.
Vì xếp hạng trung bình của nhóm họ khá cao nên vũ đạo chia cho bọn họ là bài nhảy khó nhằn nhất.
Nhạc nền biến hóa khôn lường, phóng khoáng không hạn chế, giai điệu rất kỳ lạ.
Chỉ với kiến thức nền tốt thì cũng chưa chắc đã cảm nhạc mà nhảy được.
Tóc vàng nói muốn tìm đoạn đơn giản nhất nhưng cái bài nhảy này không có chỗ nào đơn giản, nếu buộc phải chọn thì là phần nhảy tập thể ở đoạn giữa.
Vì muốn giúp đỡ mỗi người trong nhóm nên thầy biên đạo cố ý hạ độ khá ở đoạn này.
Khanh Hoan nhìn đám tóc vàng nhảy đầy hứng thú.
Cô là âm tu nên rất nhạy cảm với nhịp điệụ Trước kia ở thế giới tu tiên, mấy quán rượu trong chợ hay có vũ nữ nhảy múa, cô rất thích lẻn vào xem họ nhảy, ghi nhớ kỹ rồi trở về nhảy với thú cưng của cô.
Nhưng mà vũ đạo ở thế giới này không giống với những gì cô từng thấy trước kia.
Khanh Hoan nhíu mày, vũ đạo của thế giới này, có phải hơi đơn giản quá không?
Ở thế giới tu tiên, nếu không đập vỡ vài tảng đá lớn, chặt gãy vài khúc gõ dày, lượn vài vòng trên trời rồi bắt vài con chim thì đều không xứng gọi là vũ đạo.
Hơn nữa những cái vũ đạo trước kia cô học có động tác rất nhanh, mắt thường không thể theo kịp, đâu giống điệu nhảy của thế giới này, vừa chậm vừa ít.
Khanh Hoan hơi thất vọng.
Âm nhạc dừng lại, tóc vàng và tóc hime thở hổn hển, chống nạnh nhìn Khanh Hoan và Chu Noãn Noãn đang đứng bên cạnh.
Chu Noãn Noãn nhìn vẻ mặt mù mờ của Khanh Hoan, lập tức lo lắng thay cho cô “Hoan Hoan à, có phải động tác của các cậu ấy quá nhanh nên em không thấy rõ không?
Thế…” Cô ta nhìn vào mắt Thịnh Minh Huyên, lộ ra vẻ mặt cầu xin “Tiền bối, có thể xin anh cho Hoan Hoan một cơ hội, để các cô ấy nhảy lại một lần nữa cho Hoan Hoan xem được không ạ?” Nếu là thỉnh cầu khác thì Thịnh Minh Huyên chắc chắn sẽ không do dự mà đồng ý với Chu Noãn Noãn.
Nhưng anh ta nghĩ đến việc Chu Noãn Noãn quá mức phục tùng Khanh Hoan nên mới chia tay với
|
/519
|

