Tham Tiền, Háo Em!

Chương 18: Đồng xu thứ 18

/32


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nghe xong Chu Nhiên vô cùng vui mừng khi người khác gặp họa chêm thêm một câu “Không khách sáo.”, Chu Dĩ bừng bừng cúp điện thoại.

Điện thoại, wechat, Lý Chí Thành đúng là máu lạnh vô tình, một dao chặt đứt tất cả phương thức liên hệ.

Chu Dĩ chuyển sang thử liên lạc với Vân Hiện, phát hiện cũng bị người ta kéo vào danh sách đen rồi.

Dùng đầu ngón chân cũng biết đây là kiệt tác của Lý Chí Thành làm ra, có trẻ con hay không?

Chu Dĩ cắn răng phồng má lên, tự vuốt ngực cho thông hơi, lần này đúng là cô đuối lý, không thể so đo với anh được.

Trên xe taxi cô đã mua xong vé tàu cao tốc, Chu Dĩ thầm cảm thấy may mắn hôm nay ra cửa có mang theo ví tiền, chứng minh thư cũng cầm theo luôn.

Chưa tới một tiếng đồng hồ đã tới Khê thành, lúc xuống tàu đi ngang qua cửa hàng tạp hóa, Chu Dĩ bước vào, tiện tay mua một đống đồ ăn vặt, nhìn thấy đồ có vị sô cô la đề nhét vào giỏ.

Cô không biết địa chỉ của Lý Chí Thành ở Khê thành, nhưng cô biết tiệm cà phê của Vân Hiện ở ngay dưới lầu công ty Lý Chí Thành.

Chu Dĩ tìm thấy địa chỉ tiệm cà phê Vành Mây, sau khi ra khỏi trạm cô ôm lấy chiếc túi, trực tiếp chạy qua bên đó.

Cô không suy nghĩ nhiều, tình thần hăng hái chạy thẳng tới Khê thành, trông giống như quyết đoán quả cảm, nhưng cách đích đến càng gần, Chu Dĩ càng cảm thấy thấp thỏm không yên, giống như sữa bò được đun sắp sôi trong nồi, sôi sùng sục nổi bong bóng không yên.

A di đà phật, trong lồng cô thầm cầu phúc, tuyệt đối đừng để cô luân lạc đến bước đường bắt buộc phải dập đầu nhận lỗi.

*

Tuy thường xuyên lôi kéo nhân viên tăng ca làm cú đêm, hoặc thi thoảng cũng có việc cần phải làm thâu đêm.

Nhưng nếu như không bận rộn, Lý Chí Thành luôn mắt nhắm mắt mở đối với việc nhân viên đi muộn về sớm.

Năm rưỡi anh bước ra khỏi văn phòng, nhân viên bên ngoài đã tvề hết một nửa.

Chuyện này có chút quá đáng rồi đấy, khóe miệng Lý Chí Thành trề xuống, gõ lên bàn làm việc của tổ trưởng tổ kế hoạch Khương Nghênh, chất vấn: “Người đâu rồi, đã đi chỗ nào hết rồi hả?”

Khương Nghênh ngẩng đầu lên, chớp mắt mấy cái với Lý Chí Thành, không chắc chắn nói: “Chắc là đi vệ sinh….”

Lý Chí Thành hừ một tiếng, rũ mắt liếc chiếc ba lô của Khương Nghênh, chiếc máy tính trước mặt cũng tắt rồi, nhìn điệu bộ này chắc chắn đang chuẩn bị chạy mất, đúng lúc bị anh tóm được.

Thấy tầm mắt cô nàng đang lơ lửng, chột dạ bộc lộ qua lời nói, Lý Chí Thành hận rèn sắt không thành thép hung tợn lườm cô nàng một cái: “Cô nhìn xem bản thân mình ra cái dạng gì.”

Khương Nghênh ngoan ngoãn nhận sai: “Ngày mai tôi sẽ dạy dỗ mọi người cẩn thận.”

Lý Chí Thành thở dài một tiếng, nói: “Đi đi, tan làm đi.”

Khương Nghênh vội vàng đáp: “Ok.”

Trong lúc đợi thang máy, Khương Nghênh lại nở nụ cười hỏi Lý Chí Thành: “Ông chủ, sao hôm nay anh tan ca sớm thế?”

Tự anh đã tăng ca một tuần lễ rồi, ngày nào cũng vậy không đến bảy giờ thì không ra ngoài, không biết đang bận rộn nghiệp vụ thần bí nào.

Cánh cửa thang máy chậm rãi mở sang hai bên, Lý Chí Thành nhanh chân sải bước vào trước: “Ông xã cô gọi điện cho tôi, bảo trong tiệm có một gói hàng kêu tôi đi lấy.”

“Kì lạ nhỉ.” Lý Chí Thành lẩm bẩm nói, “Tôi gửi nhầm địa chỉ à?”

“Ồ ồ.” Khương Nghênh đi theo vào, ấn nút xuống dưới.

“Hử?”

Nghe thấy Lý Chí Thành bật ra một tiếng nghi vấn trong cổ họng, Khương Nghênh quay đầu lại, ba lô đeo trên vai bị túm lấy, cô bị kéo lùi về sau một bước nhỏ, không kìm nổi tức giận nói: “Làm gì đấy?”

Khương Nghênh đeo chiếc túi hình bánh donut màu nhạt, bên trên còn treo đủ các loại móc khóa thú lông xù đồ thêu nhìn hoa cả mắt.

Lý Chí Thành chọn một chiếc móc hình lông cừu, nắn bóp trong tay: “Cô cũng có cái này à?”

“À, thỏ Bunny.” Khương Nghiêng lắc lư chiếc ba lô, hỏi anh: “Đáng yêu nhỉ?”

*Thỏ Bunny:



Chu Dĩ ngẫm nghĩ một lúc, mới vừa vào cửa, quả thực Lý Chí Thành lấy đôi dép hồng này từ trong tủ ra, xé túi bọc bên ngoài rồi đặt bên chân cô, vẫn mới tinh.

Cô mím khóe môi, trong giọng nói thấm đẫm đá bào dâu tây: “Vậy thì ngại quá, em đeo trước mất rồi, vợ anh chỉ có thể đeo hàng qua tay thôi.”

Lý Chí Thành nói: “Anh nghĩ có lẽ cô ấy sẽ không để bụng đâu.”

Chu Dĩ nâng cằm lên: “Vậy máy tính trong phòng sách thì sao, cũng là bộ thứ hai được giảm nửa giá à?”

Lý Chí Thành lắc đầu: “Cái đó thì không.”

Chu Dĩ khoanh hai tay trước ngực, giả vờ như không hề để bụng nhưng nơi nào cũng lộ ra dấu chân: “Cũng giữ lại cho vợ tương lai của anh à? Anh biết người ta thích chơi game sao mà đã chuẩn bị đầy đủ rồi.”

Lý Chí Thành không hề để ý trả lời: “Không được sao, anh cảm thấy có lẽ cô ấy sẽ thích.”

Cuối cùng Chu Dĩ không nhịn nổi hỏi: “Cô ấy là ai?”

Lý Chí Thành nhún vai: “Không biết.”

/32

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status