Ở một góc tối của Bích Đồng thư viện, Liên Hoa trùm đầu cẩn thận khẽ mở cửa đi vào. Bên trong có một tiểu thái giám đứng đợi sẵn.
- Việc ta giao ngươi làm đã xong chưa?
- Nô tài đã đánh một gậy vào gáy của nàng ta. Hiện giờ đã bất tỉnh rồi, tiếp theo nên xử lý sao ạ?
Liên Hoa không ngần ngại ra lệnh tiếp:
- Đem nàng ta bỏ vào trong bao ném ra ngoài cung đi.
Rút trong tay áo ra một túi hà bao nặng trịch đưa cho tên thái giám.
- Nô tài sẽ làm đúng như cô nương nói.
Liên Hoa khẽ gật đầu rồi mở cửa ngó trước ngó sau rồi chạy vụt đi nhưng nàng ta không biết rằng đêm nay không chỉ có tiểu thái giám mà nàng hẹn gặp ở đó. Một tên thị vệ bước ra ngay sau tên thái giám:
- Nàng ta tin ngươi chứ?
- Nô tài đã làm theo đúng những gì Hoàng thượng phân phó. Người sẽ tha cho nô tài chứ?
- Cái đó để xem...
******
- Lần trước nghe nói con bị rơi xuống nước. Không sao chứ?
Bạch Thừa tướng vừa nhấp trà vừa hỏi thăm nữ nhi. Hôm nay rảnh rỗi ông muốn đến tìm Bạch Trân Ly bàn bạc vài truyện hệ trọng.
- Nghe nói dạo này Hoàng thượng sủng nữ nhi của Phiêu Kỵ tướng quân hơn.
Hoàng hậu biết phụ thân đang ám chỉ đến ai và nàng biết rất rõ. Nhưng dạo này nàng vừa phải lo cho tiểu Hoàng tử vừa lo một vài chuyện khác nên chưa làm gì.
- Hoàng thượng đúng là sủng Trịnh Dung hoa hơn nhiều. Có khi một thời gian nữa sẽ vượt qua cả Kỳ Tần lúc trước.
Bạch Thừa tướng trầm ngâm một lúc, rồi lẩm nhẩm:
- Họ Trịnh kia được sủng thì quả thực là có chuyện.... Nhưng Kỳ Tần được sủng không phải là đáng ngại. Nếu có thể tìm cách đưa Hoàng đế quay về chỗ Kỳ Tần hay bất kỳ ai cũng được.
Hoàng hậu nghe vậy liền bực tức, đặt mạnh chén trà xuống bàn nước trà sóng sánh văng ra ngoài
- Phụ thân người đang nói gì vậy? Người không biết con vì giữ vững vị trí Hoàng hậu tốn không biết bao nhiêu máu và nước mắt sao?
- Bạch Trân Ly!
Thừa tướng quát nhẹ nàng một cái, gằn giọng xuống. Hoàng hậu liền im bặt.
- Cái ta nói đến không phải là đố kị mà là bàn về chính sự.
Con mắt Hoàng hậu thay đổi lộ vẻ mông lung, chờ thừa tướng đưa lời giải thích hợp lí.
- Buổi triều sáng nay Hoàng thượng đã hạ lệnh cho Phiêu kỵ đại tướng quân làm thống soái và nhị ca của con làm phó tướng đi dẹp loạn phản quân phương Bắc.
- Sao không phải là nhị ca thống lĩnh binh mã ạ?
Thừa tướng không trả lời câu hỏi của Hoàng hậu nhưng ông ta lại đưa ra một kế hoạch khác. Khẽ cúi người tiến gần sát bên tai Hoàng hậu nói nhỏ:
- Ta đang muốn Hoàng đế... tuyên thiền vị*.
Hoàng hậu nghe xong liền mở to hai mắt như không tin những gì vừa nghe được. Hoàng thượng còn trẻ lại có khả năng giám quốc sao có thể thiền vị. Thấy Bạch Trân Ly còn chưa hết bàng hoàng. Bạch Thừa tướng bèn xoa dịu:
- Nếu nhi tử của con thành Hoàng đế thì con có thể buông rèm nhiếp chính* được rồi. Con sẽ trở thành người thống trị quốc gia này.
- Buông rèm nhiếp chính.... Vậy bây giờ nữ nhi phải làm gì?
Bạch Thừa tướng vuốt râu đưa ra suy nghĩ của mình.
- Hoàng thượng đã có ý thu phục triều thần: Phiêu Kỵ tướng quân và Trịnh Dung hoa là một minh chứng. Bởi vậy chúng ta cần gây dựng quyền lực cho mình, chút thương yêu của Hoàng đế có là gì chứ.
Vừa vuốt râu vừa cười, Bạch Thừa tướng rất tự tin với kế hoạch của mình. Bạch Trân Ly tuy hơi nghi hoặc nhưng nhìn sang nhi tử đang nằm trong nôi, tham vọng để con lên ngôi vị cao nhất bắt đầu xuất hiện.
Rời khỏi điện Hoàng hậu, Bạch Thừa tướng thấy trưởng tử của mình đang đợi sẵn.
- Phụ thân đã bàn bạc với Hoàng hậu xong chưa?
- Đã nói rồi, hy vọng nó hiểu...
Cước bộ hơi chậm lại, Thừa tướng nói tiếp:
- Chúng ta cần gầy dựng thêm thế lực. Ta đang muốn tìm thêm vài nhân tài để đào tạo cũng là để sau này phò tá ngoại tôn của ta.
- Việc này con sẽ thu xếp người không phải lo!
- Vậy thì tốt. Đệ đệ con sắp chinh chiến phản quân phương Bắc rồi. Mọi việc cần con lưu tâm nhiều hơn.
******
- Hôm nay thần sắc của Hoàng thượng khá hơn trước rất nhiều!
- Đó là vì đã giải quyết được việc cử người đi dẹp phản quân phương Bắc. Trẫm tin vào Phiêu Kỵ đại tướng quân- một lão tướng đấy.
Kỳ Phượng Nhi đưa tay mở nắp trà nhấp một ngụm. Cho đến lúc này thì nàng đã hiểu vì sao Hoàng thượng lại để ý đến Trịnh Dung hoa như vậy. Thì ra là Người có tính toán cả.
Được một ngày ít tấu sớ, hai người dành thời gian ngồi bên cửa đọc sách thưởng trà. Không gian yên tĩnh làm nàng cảm thấy thanh tịnh hẳn.
- Hoàng thượng. Đại vương gia cầu kiến.
Ngẩng đầu lên đã thấy Vương công công đứng ở đó từ bao giờ.
- Cho huynh ấy vào đi.
Bước qua cửa là nam nhân mặc y phục trường sam đen tuyền, cúi người thỉnh an Hoàng thượng.
- Việc ta giao ngươi làm đã xong chưa?
- Nô tài đã đánh một gậy vào gáy của nàng ta. Hiện giờ đã bất tỉnh rồi, tiếp theo nên xử lý sao ạ?
Liên Hoa không ngần ngại ra lệnh tiếp:
- Đem nàng ta bỏ vào trong bao ném ra ngoài cung đi.
Rút trong tay áo ra một túi hà bao nặng trịch đưa cho tên thái giám.
- Nô tài sẽ làm đúng như cô nương nói.
Liên Hoa khẽ gật đầu rồi mở cửa ngó trước ngó sau rồi chạy vụt đi nhưng nàng ta không biết rằng đêm nay không chỉ có tiểu thái giám mà nàng hẹn gặp ở đó. Một tên thị vệ bước ra ngay sau tên thái giám:
- Nàng ta tin ngươi chứ?
- Nô tài đã làm theo đúng những gì Hoàng thượng phân phó. Người sẽ tha cho nô tài chứ?
- Cái đó để xem...
******
- Lần trước nghe nói con bị rơi xuống nước. Không sao chứ?
Bạch Thừa tướng vừa nhấp trà vừa hỏi thăm nữ nhi. Hôm nay rảnh rỗi ông muốn đến tìm Bạch Trân Ly bàn bạc vài truyện hệ trọng.
- Nghe nói dạo này Hoàng thượng sủng nữ nhi của Phiêu Kỵ tướng quân hơn.
Hoàng hậu biết phụ thân đang ám chỉ đến ai và nàng biết rất rõ. Nhưng dạo này nàng vừa phải lo cho tiểu Hoàng tử vừa lo một vài chuyện khác nên chưa làm gì.
- Hoàng thượng đúng là sủng Trịnh Dung hoa hơn nhiều. Có khi một thời gian nữa sẽ vượt qua cả Kỳ Tần lúc trước.
Bạch Thừa tướng trầm ngâm một lúc, rồi lẩm nhẩm:
- Họ Trịnh kia được sủng thì quả thực là có chuyện.... Nhưng Kỳ Tần được sủng không phải là đáng ngại. Nếu có thể tìm cách đưa Hoàng đế quay về chỗ Kỳ Tần hay bất kỳ ai cũng được.
Hoàng hậu nghe vậy liền bực tức, đặt mạnh chén trà xuống bàn nước trà sóng sánh văng ra ngoài
- Phụ thân người đang nói gì vậy? Người không biết con vì giữ vững vị trí Hoàng hậu tốn không biết bao nhiêu máu và nước mắt sao?
- Bạch Trân Ly!
Thừa tướng quát nhẹ nàng một cái, gằn giọng xuống. Hoàng hậu liền im bặt.
- Cái ta nói đến không phải là đố kị mà là bàn về chính sự.
Con mắt Hoàng hậu thay đổi lộ vẻ mông lung, chờ thừa tướng đưa lời giải thích hợp lí.
- Buổi triều sáng nay Hoàng thượng đã hạ lệnh cho Phiêu kỵ đại tướng quân làm thống soái và nhị ca của con làm phó tướng đi dẹp loạn phản quân phương Bắc.
- Sao không phải là nhị ca thống lĩnh binh mã ạ?
Thừa tướng không trả lời câu hỏi của Hoàng hậu nhưng ông ta lại đưa ra một kế hoạch khác. Khẽ cúi người tiến gần sát bên tai Hoàng hậu nói nhỏ:
- Ta đang muốn Hoàng đế... tuyên thiền vị*.
Hoàng hậu nghe xong liền mở to hai mắt như không tin những gì vừa nghe được. Hoàng thượng còn trẻ lại có khả năng giám quốc sao có thể thiền vị. Thấy Bạch Trân Ly còn chưa hết bàng hoàng. Bạch Thừa tướng bèn xoa dịu:
- Nếu nhi tử của con thành Hoàng đế thì con có thể buông rèm nhiếp chính* được rồi. Con sẽ trở thành người thống trị quốc gia này.
- Buông rèm nhiếp chính.... Vậy bây giờ nữ nhi phải làm gì?
Bạch Thừa tướng vuốt râu đưa ra suy nghĩ của mình.
- Hoàng thượng đã có ý thu phục triều thần: Phiêu Kỵ tướng quân và Trịnh Dung hoa là một minh chứng. Bởi vậy chúng ta cần gây dựng quyền lực cho mình, chút thương yêu của Hoàng đế có là gì chứ.
Vừa vuốt râu vừa cười, Bạch Thừa tướng rất tự tin với kế hoạch của mình. Bạch Trân Ly tuy hơi nghi hoặc nhưng nhìn sang nhi tử đang nằm trong nôi, tham vọng để con lên ngôi vị cao nhất bắt đầu xuất hiện.
Rời khỏi điện Hoàng hậu, Bạch Thừa tướng thấy trưởng tử của mình đang đợi sẵn.
- Phụ thân đã bàn bạc với Hoàng hậu xong chưa?
- Đã nói rồi, hy vọng nó hiểu...
Cước bộ hơi chậm lại, Thừa tướng nói tiếp:
- Chúng ta cần gầy dựng thêm thế lực. Ta đang muốn tìm thêm vài nhân tài để đào tạo cũng là để sau này phò tá ngoại tôn của ta.
- Việc này con sẽ thu xếp người không phải lo!
- Vậy thì tốt. Đệ đệ con sắp chinh chiến phản quân phương Bắc rồi. Mọi việc cần con lưu tâm nhiều hơn.
******
- Hôm nay thần sắc của Hoàng thượng khá hơn trước rất nhiều!
- Đó là vì đã giải quyết được việc cử người đi dẹp phản quân phương Bắc. Trẫm tin vào Phiêu Kỵ đại tướng quân- một lão tướng đấy.
Kỳ Phượng Nhi đưa tay mở nắp trà nhấp một ngụm. Cho đến lúc này thì nàng đã hiểu vì sao Hoàng thượng lại để ý đến Trịnh Dung hoa như vậy. Thì ra là Người có tính toán cả.
Được một ngày ít tấu sớ, hai người dành thời gian ngồi bên cửa đọc sách thưởng trà. Không gian yên tĩnh làm nàng cảm thấy thanh tịnh hẳn.
- Hoàng thượng. Đại vương gia cầu kiến.
Ngẩng đầu lên đã thấy Vương công công đứng ở đó từ bao giờ.
- Cho huynh ấy vào đi.
Bước qua cửa là nam nhân mặc y phục trường sam đen tuyền, cúi người thỉnh an Hoàng thượng.

