Thời gian từng giây từng phút trôi qua, khi hai người còn chưa ăn xong, khoảng hơn bảy giờ thì cửa phòng Lục Hạo vang lên tiếng “ken két” rồi được đẩy ra.
Bấy giờ bé con còn đang dụi mắt đứng cạnh cửa đã đập vào mắt là cảnh Nhan Hạ và Lục Phỉ đang ăn sáng.
Lần này, đôi mắt to ngay lập tức mở lớn.
“Ba, mẹ, hai người…” Câu kế tiếp Lục Hạo chưa nói ra, nhưng vẻ mặt đã thể hiện rõ ràng sự uất ức.
Thế mà ba mẹ lại không chờ bé ăn sáng.
Thật là quá đáng!
Ai oán một hồi, Lục Hạo nhanh chóng chạy tới bên cạnh Nhan Hạ, sau đó nhón chân nhìn lên thức ăn phong phú trên bàn, còn có món tiểu long bao thơm lừng mà cậu thích ăn nhất, bụng lập tức kêu lên “ục ục ục”.
Nhưng ngay lúc này lại nhìn thấy Lục Phỉ gắp cái tiểu long bao cuối cùng đặt vào bát của Nhan Hạ, Lục Hạo uất ức lên tiếng: “Ba mẹ, chẳng lẽ hai người quên mất, Hạo Hạo còn chưa ăn sáng sao?”
“Ừ, quên mất.” Lục Phỉ bình tĩnh đáp, nhìn Lục Hạo một cách thản nhiên: “Đây là phần của mẹ con và ba.”
Nghe thấy vậy, cái miệng nhỏ nhắn của Lục Hạo lập tức mếu máo, ôm eo Nhan Hạ tố cáo: “Mẹ, ba bắt nạt con.”
Nhìn đôi mắt đầy vẻ uất ức vô tội của con trai, Nhan Hạ nhìn Lục Phỉ rồi nhỏ giọng dỗ dành: “Mẹ đói bụng nên ba mới lấy đồ ăn cho mẹ trước, còn đồ cho Hạo Hạo để trong bếp!”
Nhan Hạ cũng không nghĩ rằng Lục Phỉ đã quên mất Lục Hạo.
Chỉ là, đã rất lâu rồi cô và Lục Phỉ không được ăn sáng với nhau, bình thường đều có Lục hạo bên cạnh, không có được cảm giác như lúc ăn riêng với nhau.
“Thật ạ?” Nghe thấy Nhan Hạ giải thích, Lục Hạo chớp mắt một sau đó nhìn về phía Lục Phỉ, đôi mắt tròn mở lớn, như thể muốn lấy được câu trả lời từ phía Lục Phỉ.
Nhìn dáng vẻ vì ăn mà bị mê hoặc lý trí của con trai, Lục Phỉ cười cười lắc đầu đứng dậy đi vào phòng bếp.
Ngay lập tức Lục Hạo cũng toét miệng cười hấp tấp chạy theo.
Bé biết mà, ba mẹ nhất định sẽ không quên mất bé đâu.
Nhìn theo bóng lưng một trước một sau của hai người, nhất thời trong lòng Nhan Hạ cảm thấy thật ấm áp, sau đó cúi xuống bỏ miếng tiểu long bao vào miệng.
Vị ngọt cùng mùi sữa thơm tràn ra trong miệng, tâm tình Nhan Hạ lập tức trở nên tốt hơn.
Sau đó lại bất giác sờ sờ cái bụng nhỏ của mình, cô thật sự vẫn không hiểu, sao dạo này tự dưng lại ăn nhiều thế?
Tiếp tục như vậy nữa nhất định sẽ tăng cân mất.
“Ba, ba thật tốt, con thích ba nhất.” Bấy giờ, Nhan Hạ nghe thấy tiếng của Lục Hạo truyền tới.
Mềm mại, đáng yêu…
Chỉ là cái câu tỏ tình này có phải có chút thiếu thành ý không?
Quả nhiên, ngay sau đó vang lên tiếng Lục Phỉ.
“Chỉ cần con đừng nói chán ghét ba là được.”
“Ba đối với Hạo Hạo thật là không tồi, nhưng ai bảo ba bắt nạt con, ba tốt với con thì con thích ba nhất, đối với con không tốt thì con sẽ hơi ghét một chút.” Lục Hạo hết sức lý trí khảng khái nói.
“Ghét một chút?” Nghe thấy vấn đề này, Lục Phỉ hơi nhướn chân mày lên.
“Đúng thế.” Lục Hạo đáp, còn ra vẻ hiểu biết: “Trên tivi nói rồi, chúng ta không thể dung túng cho những hành động không tốt.”
Nói xong câu này, Lục Hạo nhanh tay cầm lấy một tiểu long bao rồi chạy mất.
Có phải tivi bây giờ đều dạy hư bọn nhỏ không?
Khóe miệng Lục Phỉ cong cong, sau đó bưng cháo và thức ăn ra ngoài.
Ra đến nơi đã thấy Lục Hạo ngồi ngay ngắn trên ghế, cắn từng miếng từng miếng tiểu long bao, ăn chậm nhai kỹ, dáng vẻ hết sức hài lòng.
Anh đi tới đặt đồ ăn xuống trước mặt cậu bé, rồi mới nói với Nhan Hạ: “Đợi lát nữa anh đưa con đi học, thuận tiện cũng qua công ti một chuyến xử lý chút việc, em ở nhà nghỉ ngơi hay muốn đi cùng.”
“Em cứ ở nhà nghỉ ngơi thôi.” Nhan Hạ nghĩ nghĩ rồi nói, hôm qua cô đã đến công ti anh rồi, anh rảnh rỗi nên dẫn cô đi dạo, hôm nay chưa chắc anh đã rảnh, hơn nữa, cô cũng không muốn ngày ngày công khai xuất hiện cho truyền thông đưa tin, đấy là còn chưa nói, mỗi ngày cô nhìn thấy mình trên tin tức đều cảm thấy có chút mất tự nhiên.
“Ừm.” Lục Phỉ gật đầu, cũng không miễn cưỡng cô.
Sau đó ánh mắt anh nhìn về phía Lục Hạo vẫn còn đang mặc áo ngủ, lặng yên một giây sau đó mới chậm rãi nói: “Hạo Hạo con đánh răng chưa?”
Nghe thấy câu này, Nhan Hạ hơi dừng lại một chút, hình như vừa rồi sau khi đi
Bấy giờ bé con còn đang dụi mắt đứng cạnh cửa đã đập vào mắt là cảnh Nhan Hạ và Lục Phỉ đang ăn sáng.
Lần này, đôi mắt to ngay lập tức mở lớn.
“Ba, mẹ, hai người…” Câu kế tiếp Lục Hạo chưa nói ra, nhưng vẻ mặt đã thể hiện rõ ràng sự uất ức.
Thế mà ba mẹ lại không chờ bé ăn sáng.
Thật là quá đáng!
Ai oán một hồi, Lục Hạo nhanh chóng chạy tới bên cạnh Nhan Hạ, sau đó nhón chân nhìn lên thức ăn phong phú trên bàn, còn có món tiểu long bao thơm lừng mà cậu thích ăn nhất, bụng lập tức kêu lên “ục ục ục”.
Nhưng ngay lúc này lại nhìn thấy Lục Phỉ gắp cái tiểu long bao cuối cùng đặt vào bát của Nhan Hạ, Lục Hạo uất ức lên tiếng: “Ba mẹ, chẳng lẽ hai người quên mất, Hạo Hạo còn chưa ăn sáng sao?”
“Ừ, quên mất.” Lục Phỉ bình tĩnh đáp, nhìn Lục Hạo một cách thản nhiên: “Đây là phần của mẹ con và ba.”
Nghe thấy vậy, cái miệng nhỏ nhắn của Lục Hạo lập tức mếu máo, ôm eo Nhan Hạ tố cáo: “Mẹ, ba bắt nạt con.”
Nhìn đôi mắt đầy vẻ uất ức vô tội của con trai, Nhan Hạ nhìn Lục Phỉ rồi nhỏ giọng dỗ dành: “Mẹ đói bụng nên ba mới lấy đồ ăn cho mẹ trước, còn đồ cho Hạo Hạo để trong bếp!”
Nhan Hạ cũng không nghĩ rằng Lục Phỉ đã quên mất Lục Hạo.
Chỉ là, đã rất lâu rồi cô và Lục Phỉ không được ăn sáng với nhau, bình thường đều có Lục hạo bên cạnh, không có được cảm giác như lúc ăn riêng với nhau.
“Thật ạ?” Nghe thấy Nhan Hạ giải thích, Lục Hạo chớp mắt một sau đó nhìn về phía Lục Phỉ, đôi mắt tròn mở lớn, như thể muốn lấy được câu trả lời từ phía Lục Phỉ.
Nhìn dáng vẻ vì ăn mà bị mê hoặc lý trí của con trai, Lục Phỉ cười cười lắc đầu đứng dậy đi vào phòng bếp.
Ngay lập tức Lục Hạo cũng toét miệng cười hấp tấp chạy theo.
Bé biết mà, ba mẹ nhất định sẽ không quên mất bé đâu.
Nhìn theo bóng lưng một trước một sau của hai người, nhất thời trong lòng Nhan Hạ cảm thấy thật ấm áp, sau đó cúi xuống bỏ miếng tiểu long bao vào miệng.
Vị ngọt cùng mùi sữa thơm tràn ra trong miệng, tâm tình Nhan Hạ lập tức trở nên tốt hơn.
Sau đó lại bất giác sờ sờ cái bụng nhỏ của mình, cô thật sự vẫn không hiểu, sao dạo này tự dưng lại ăn nhiều thế?
Tiếp tục như vậy nữa nhất định sẽ tăng cân mất.
“Ba, ba thật tốt, con thích ba nhất.” Bấy giờ, Nhan Hạ nghe thấy tiếng của Lục Hạo truyền tới.
Mềm mại, đáng yêu…
Chỉ là cái câu tỏ tình này có phải có chút thiếu thành ý không?
Quả nhiên, ngay sau đó vang lên tiếng Lục Phỉ.
“Chỉ cần con đừng nói chán ghét ba là được.”
“Ba đối với Hạo Hạo thật là không tồi, nhưng ai bảo ba bắt nạt con, ba tốt với con thì con thích ba nhất, đối với con không tốt thì con sẽ hơi ghét một chút.” Lục Hạo hết sức lý trí khảng khái nói.
“Ghét một chút?” Nghe thấy vấn đề này, Lục Phỉ hơi nhướn chân mày lên.
“Đúng thế.” Lục Hạo đáp, còn ra vẻ hiểu biết: “Trên tivi nói rồi, chúng ta không thể dung túng cho những hành động không tốt.”
Nói xong câu này, Lục Hạo nhanh tay cầm lấy một tiểu long bao rồi chạy mất.
Có phải tivi bây giờ đều dạy hư bọn nhỏ không?
Khóe miệng Lục Phỉ cong cong, sau đó bưng cháo và thức ăn ra ngoài.
Ra đến nơi đã thấy Lục Hạo ngồi ngay ngắn trên ghế, cắn từng miếng từng miếng tiểu long bao, ăn chậm nhai kỹ, dáng vẻ hết sức hài lòng.
Anh đi tới đặt đồ ăn xuống trước mặt cậu bé, rồi mới nói với Nhan Hạ: “Đợi lát nữa anh đưa con đi học, thuận tiện cũng qua công ti một chuyến xử lý chút việc, em ở nhà nghỉ ngơi hay muốn đi cùng.”
“Em cứ ở nhà nghỉ ngơi thôi.” Nhan Hạ nghĩ nghĩ rồi nói, hôm qua cô đã đến công ti anh rồi, anh rảnh rỗi nên dẫn cô đi dạo, hôm nay chưa chắc anh đã rảnh, hơn nữa, cô cũng không muốn ngày ngày công khai xuất hiện cho truyền thông đưa tin, đấy là còn chưa nói, mỗi ngày cô nhìn thấy mình trên tin tức đều cảm thấy có chút mất tự nhiên.
“Ừm.” Lục Phỉ gật đầu, cũng không miễn cưỡng cô.
Sau đó ánh mắt anh nhìn về phía Lục Hạo vẫn còn đang mặc áo ngủ, lặng yên một giây sau đó mới chậm rãi nói: “Hạo Hạo con đánh răng chưa?”
Nghe thấy câu này, Nhan Hạ hơi dừng lại một chút, hình như vừa rồi sau khi đi
|
/81
|

