Edit: TranGemy
“Công ty các anh lớn thật đấy.” Nhan Hạ nhìn Lục Phỉ đang dắt cô đi thăm quan từng tầng một, thấy thiết kế và phân ban của từng tầng, Nhan Hạ không khỏi cảm thán.
Giải trí Chí Tôn không hổ danh là công ty lớn hàng đầu trong giới, cả tòa nhà lớn như vậy mà không có người dẫn đi thì nhất định sẽ lạc đường.
“Ừ, lần đầu tiên tới đây anh đã có ước vọng, nhất định phải có chỗ đứng trong một công ty lớn như vậy.” Lục Phỉ nhìn Nhan Hạ, thủ thỉ tâm sự.
“Bây giờ anh làm được rồi.” Nhan Hạ cầm lấy tay Lục Phỉ nói, cô biết rõ con đường Lục Phỉ phải trải qua gian nan cỡ nào, cô luôn cho rằng không có con đường nào là dễ dàng, may là anh có thể dũng cảm đi đến cuối cùng, hơn nữa còn có thể đứng ở chỗ cao mà nhiều người hằng mơ ước.
Cô cảm thấy rất tự hào về anh.
“Đó là vì em vẫn luôn ở bên cạnh anh.” Mỗi lần cảm thấy mệt mỏi, chỉ cần một cú điện thoại của cô, là có thể cho anh thêm nguồn động lực vô hạn.
Nghe thấy câu nói bất thình lình này của Lục Phỉ, đầu tiên Nhan Hạ sững sờ, sau đó khóe môi cong lên một nụ cười dịu dàng, dạo gần đây cô phát hiện ra Lục Phỉ càng ngày càng hay nói lời tâm tình.
Chỉ là, cô rất thích.
Trên thế giới này, không có lời nào bùi tai hơn lời tâm tình của người mình thương.
Hai người nhìn nhau với ánh mắt nồng đậm yêu thương.
Lúc này, xung quanh có không ít người đang liếc mắt nhìn trộm họ.
Thấy nụ cười trên mặt Lục nam thần, ai ai cũng cảm thấy nhộn nhạo trong lòng, cảm thấy nam thần của họ thế này lại càng mê người hơn.
Xa xa, có người len lén chụp lại một tấm hình, sau đó lặng lẽ đăng lên nhóm chat công ty.
Thấy một màn này, không ít người lập tức trở nên kích động.
“Rốt cuộc cũng thấy một biểu cảm khác trên mặt nam thần rồi.”
“Ôi không thể tin được.”
“Nhìn thoáng qua cũng thấy họ thật hạnh phúc.”
“Quả là một cặp xứng đôi vừa lứa, nam thần có thể ở bên thiết kế Nhan, đúng là tình yêu chân chính.”
“Làng giải trí lại có thêm một ông chồng quốc dân.”
“…”
Đám người lại ồn ào bàn luận về Nhan Hạ và Lục Phỉ, hơn nữa còn đều cảm thấy hâm mộ hai người.
Càng ở trong giới giải trí này lâu sẽ càng hiểu được những mặt đen tối của nó, cho nên mọi người đều rất có cảm tình với những minh tinh có thể giữ mình trong sạch như vậy.
Trong lòng mỗi người đều ôm ấp sự hâm mộ không hề nhỏ!
Sau một hồi đi dạo, Lục Phỉ trực tiếp đưa Nhan Hạ đến quán cà phê công ty ở lầu một nghỉ ngơi.
“Anh vào toilet một chút.” Sau khi gọi cà phê, Lục Phỉ đứng dậy nói.
“Vâng.” Nhan Hạ gật đầu, đưa mắt nhìn theo bóng lưng Lục Phỉ rời đi, sau đó cô nhìn thấy một cuốn tạp chí ở trên bàn.
Đột nhiên, cô thấy một bài phỏng vấn của Lục Phỉ.
Lật ra xem qua nội dung, từ đầu đến cuối Nhan Hạ chỉ chú ý tới một vấn đề trong đó.
“Đối với một nửa kia của mình, anh có kỳ vọng như thế nào?”
“Có thể trở thành một nửa của tôi, cái gì tôi cũng thấy tốt.”
Trong mắt Lục Phỉ, cái gì của cô cũng tốt sao?
Khi đó hai người họ còn chưa công khai, nghĩ lại, cô không khỏi cảm thấy tâm tình rất vui vẻ.
Đang lúc này thì người phục vụ mang cà phê vào.
Đặt cà phê lên bàn trước mặt Nhan Hạ, nhân viên phục vụ lịch sự mỉm cười: “Cà phê của hai người.”
Nhan Hạ gật đầu nhẹ: “Cảm ơn.”
“Không có gì, cô nhớ chăm sóc tốt cho nam thần của chúng tôi nhé.” Nhân viên phục vụ khúc khích cười một tiếng, sau đó nhanh nhẹn quay người rời đi.
Chăm sóc tốt cho Lục Phỉ? Có phải nói ngược rồi không?
Có điều, cô nhất định sẽ đối xử tốt với Lục Phỉ.
Hương cà phê thơm nồng tỏa ra, Nhan Hạ cầm tách lên nhấp thử, đầu tiên là ngòn ngọt sau đó là vị đắng thơm lan tràn trong khoang miệng.
Đúng lúc này, Lục Phỉ trở lại thì thấy Nhan Hạ đang vừa uống cà phê vừa xem tạp chí.
Anh đi đến trước mặt cô, ngồi xuống, ôn tồn hỏi: “Em đang xem gì vậy?”
“Phỏng vấn của anh.” Nghe thấy tiếng Lục Phỉ, Nhan Hạ ngẩng đầu, chỉ chỉ tạp chí trong tay.
“Cho anh xem với.” Lục Phỉ đưa tay đón lấy cuốn tạp chí trong tay Nhan Hạ.
Ngay sau đó anh nhìn thấy hình mình trên đó.
Nhìn qua một chút, khóe môi hơi cong lên, Lục Phỉ nhìn ảnh mình rồi nhíu mày hỏi: “Thế nào? Có hài lòng với câu trả lời của anh không?”
“Ừ.” Nhan Hạ gật đầu cười.
Nghe vậy, Lục Phỉ mới bưng cà phê lên uống, sau đó thấy những ánh mắt tò mò của người xung quanh nhìn hai người, lại ngắm Nhan Hạ một chút, trong lòng không khỏi cảm thấy vui vẻ.
Quanh đi quẩn lại, đột nhiên anh phát hiện ra, điều anh muốn thật ra chỉ đơn giản như vậy, để cho ai cũng biết cô là của anh.
Lục Phỉ và Nhan Hạ ở lại công ty đến gần thời gian đi đón Lục Hạo.
Trước đó hai người đi mua đồ nấu bữa tối rồi mới tới cửa nhà trẻ chờ.
Lúc tiếng chuông tan học vang lên, Nhan Hạ đang ngồi trên xe dùng điện thoại lướt weibo, nghe vậy đang định xuống xe.
“Anh đi đón Hạo Hạo, em ngoan ngoãn ở lại trên xe đi.” Lục Hạo nhìn Nhan Hạ đang dính mắt vào điện thoại bèn lên tiếng, sau đó lập tức mở cửa xuống xe.
Thấy thế, Nhan Hạ cũng không phản đối mà tiếp tục nghiêm túc nhìn điện thoại trong tay.
Một lát sau, có tiếng động ở cửa xe vang lên, Nhan Hạ ngẩng đầu lập tức thấy khuôn mặt ngốc manh nhỏ bé của Hạo Hạo.
“Mẹ ở trên xe mà sao không tới đón Hạo Hạo?” Đầu tiên là ném cái balô trên người vào xe, sau đó Lục Hạo mới dùng cả hai tay hai chân bò lên ghế sau.
Sau đó “Đùng” một tiếng, cửa xe đã bị Lục Phỉ đóng lại, anh xoay người trở về ghế lái, vừa ngồi vào đã nghe thấy tiếng Lục Hạo chất vấn Nhan Hạ.
“Mẹ chỉ là không xuống đón con thôi chứ không có nghĩa là không tới đón con.” Thấy Lục Hạo, Nhan Hạ cất điện thoại trên tay đi, sau đó vuốt vuốt khuôn mặt nhỏ bé phấn nộn đang tức giận của con trai nhà mình.
“Nhất định là vì xem điện thoại nên mẹ không xuống.” Lục Hạo nhìn nhìn điện thoại của Nhan Hạ mà lên án, sau đó không biết nghĩ tới cái gì lại tiếp tục: “Mẹ.”
“Ơi?”
“Lần trước đi họp cô giáo có nói về vấn đề điện thoại di động với các cha mẹ, rất nhiều bạn nhỏ có ba mẹ không ngừng sử dụng điện thoại lúc ăn cơm, chơi điện thoại di động mà không có thời gian chơi cùng các con. Chủ nhật còn dẫn bọn họ đi học thêm, thật đáng thương.” Nói xong, bé lại dừng lại một chút: “Còn nữa, con nói với các bạn hôm qua được ba mẹ dẫn đi chơi, bọn họ đều rất hâm mộ con, ba mẹ của bọn họ càng ngày càng ít khi dẫn bọn họ đi chơi, ba mẹ, có phải sau này hai người cũng sẽ không có thời gian chơi với Hạo Hạo không?”
Nghe xong lời con nói, trong đầu Nhan Hạ nhớ lại có một lần ra ngoài ăn cơm, bàn bên có một đôi tình nhân, ngồi đối mặt với nhau nhưng hai người không hề có chút trao đổi nào, mỗi người đều cúi đầu vào chiếc điện thoại của mình, nếu bọn họ cưới nhau rồi có em bé, sợ rằng thói quen trong thời gian dài này cũng không thể thay đổi, đều nói trẻ con rất nhạy cảm, chẳng phải bạn bè của Hạo Hạo ở nhà trẻ đã gặp tình cảnh này rồi sao?
“Ba mẹ vĩnh viễn luôn ở bên Hạo Hạo, ở bên Hạo Hạo thì không cần chờ khi có thời gian.” Nhan Hạ vuốt đầu Lục Hạo, trực tiếp nhét điện thoại trong tay vào túi xách.
“Hạo Hạo vĩnh viễn luôn ở bên ba mẹ.” Lục Hạo lập tức hào hứng đáp lời.
“Vậy giờ chúng ta về nhà nhé?” Nhan Hạ cúi đầu hỏi Lục Hạo.
Lục Hạo gật đầu một cái, nhìn về phía Lục Phỉ phía trước: “Ba, chúng ta xuất phát thôi.”
Nghe vậy, Lục Phỉ nhìn hai mẹ con ở phía sau qua gương chiếu hậu một cái, rồi đạp chân ga, trong nháy mắt xe đã phóng đi.
Ngồi ở ghế sau, sau khi cất điện thoại đi, Nhan Hạ bắt đầu nói chuyện với Hạo Hạo.
“Mẹ, cô giáo bảo con là bé ngoan, điểm bài kiểm tra của con là cao nhất lớp.”
“Hạo Hạo giỏi quá.”
“Đúng rồi, còn cái này nữa.” Lục Hạo vội vàng cầm lấy ba

“Công ty các anh lớn thật đấy.” Nhan Hạ nhìn Lục Phỉ đang dắt cô đi thăm quan từng tầng một, thấy thiết kế và phân ban của từng tầng, Nhan Hạ không khỏi cảm thán.
Giải trí Chí Tôn không hổ danh là công ty lớn hàng đầu trong giới, cả tòa nhà lớn như vậy mà không có người dẫn đi thì nhất định sẽ lạc đường.
“Ừ, lần đầu tiên tới đây anh đã có ước vọng, nhất định phải có chỗ đứng trong một công ty lớn như vậy.” Lục Phỉ nhìn Nhan Hạ, thủ thỉ tâm sự.
“Bây giờ anh làm được rồi.” Nhan Hạ cầm lấy tay Lục Phỉ nói, cô biết rõ con đường Lục Phỉ phải trải qua gian nan cỡ nào, cô luôn cho rằng không có con đường nào là dễ dàng, may là anh có thể dũng cảm đi đến cuối cùng, hơn nữa còn có thể đứng ở chỗ cao mà nhiều người hằng mơ ước.
Cô cảm thấy rất tự hào về anh.
“Đó là vì em vẫn luôn ở bên cạnh anh.” Mỗi lần cảm thấy mệt mỏi, chỉ cần một cú điện thoại của cô, là có thể cho anh thêm nguồn động lực vô hạn.
Nghe thấy câu nói bất thình lình này của Lục Phỉ, đầu tiên Nhan Hạ sững sờ, sau đó khóe môi cong lên một nụ cười dịu dàng, dạo gần đây cô phát hiện ra Lục Phỉ càng ngày càng hay nói lời tâm tình.
Chỉ là, cô rất thích.
Trên thế giới này, không có lời nào bùi tai hơn lời tâm tình của người mình thương.
Hai người nhìn nhau với ánh mắt nồng đậm yêu thương.
Lúc này, xung quanh có không ít người đang liếc mắt nhìn trộm họ.
Thấy nụ cười trên mặt Lục nam thần, ai ai cũng cảm thấy nhộn nhạo trong lòng, cảm thấy nam thần của họ thế này lại càng mê người hơn.
Xa xa, có người len lén chụp lại một tấm hình, sau đó lặng lẽ đăng lên nhóm chat công ty.
Thấy một màn này, không ít người lập tức trở nên kích động.
“Rốt cuộc cũng thấy một biểu cảm khác trên mặt nam thần rồi.”
“Ôi không thể tin được.”
“Nhìn thoáng qua cũng thấy họ thật hạnh phúc.”
“Quả là một cặp xứng đôi vừa lứa, nam thần có thể ở bên thiết kế Nhan, đúng là tình yêu chân chính.”
“Làng giải trí lại có thêm một ông chồng quốc dân.”
“…”
Đám người lại ồn ào bàn luận về Nhan Hạ và Lục Phỉ, hơn nữa còn đều cảm thấy hâm mộ hai người.
Càng ở trong giới giải trí này lâu sẽ càng hiểu được những mặt đen tối của nó, cho nên mọi người đều rất có cảm tình với những minh tinh có thể giữ mình trong sạch như vậy.
Trong lòng mỗi người đều ôm ấp sự hâm mộ không hề nhỏ!
Sau một hồi đi dạo, Lục Phỉ trực tiếp đưa Nhan Hạ đến quán cà phê công ty ở lầu một nghỉ ngơi.
“Anh vào toilet một chút.” Sau khi gọi cà phê, Lục Phỉ đứng dậy nói.
“Vâng.” Nhan Hạ gật đầu, đưa mắt nhìn theo bóng lưng Lục Phỉ rời đi, sau đó cô nhìn thấy một cuốn tạp chí ở trên bàn.
Đột nhiên, cô thấy một bài phỏng vấn của Lục Phỉ.
Lật ra xem qua nội dung, từ đầu đến cuối Nhan Hạ chỉ chú ý tới một vấn đề trong đó.
“Đối với một nửa kia của mình, anh có kỳ vọng như thế nào?”
“Có thể trở thành một nửa của tôi, cái gì tôi cũng thấy tốt.”
Trong mắt Lục Phỉ, cái gì của cô cũng tốt sao?
Khi đó hai người họ còn chưa công khai, nghĩ lại, cô không khỏi cảm thấy tâm tình rất vui vẻ.
Đang lúc này thì người phục vụ mang cà phê vào.
Đặt cà phê lên bàn trước mặt Nhan Hạ, nhân viên phục vụ lịch sự mỉm cười: “Cà phê của hai người.”
Nhan Hạ gật đầu nhẹ: “Cảm ơn.”
“Không có gì, cô nhớ chăm sóc tốt cho nam thần của chúng tôi nhé.” Nhân viên phục vụ khúc khích cười một tiếng, sau đó nhanh nhẹn quay người rời đi.
Chăm sóc tốt cho Lục Phỉ? Có phải nói ngược rồi không?
Có điều, cô nhất định sẽ đối xử tốt với Lục Phỉ.
Hương cà phê thơm nồng tỏa ra, Nhan Hạ cầm tách lên nhấp thử, đầu tiên là ngòn ngọt sau đó là vị đắng thơm lan tràn trong khoang miệng.
Đúng lúc này, Lục Phỉ trở lại thì thấy Nhan Hạ đang vừa uống cà phê vừa xem tạp chí.
Anh đi đến trước mặt cô, ngồi xuống, ôn tồn hỏi: “Em đang xem gì vậy?”
“Phỏng vấn của anh.” Nghe thấy tiếng Lục Phỉ, Nhan Hạ ngẩng đầu, chỉ chỉ tạp chí trong tay.
“Cho anh xem với.” Lục Phỉ đưa tay đón lấy cuốn tạp chí trong tay Nhan Hạ.
Ngay sau đó anh nhìn thấy hình mình trên đó.
Nhìn qua một chút, khóe môi hơi cong lên, Lục Phỉ nhìn ảnh mình rồi nhíu mày hỏi: “Thế nào? Có hài lòng với câu trả lời của anh không?”
“Ừ.” Nhan Hạ gật đầu cười.
Nghe vậy, Lục Phỉ mới bưng cà phê lên uống, sau đó thấy những ánh mắt tò mò của người xung quanh nhìn hai người, lại ngắm Nhan Hạ một chút, trong lòng không khỏi cảm thấy vui vẻ.
Quanh đi quẩn lại, đột nhiên anh phát hiện ra, điều anh muốn thật ra chỉ đơn giản như vậy, để cho ai cũng biết cô là của anh.
Lục Phỉ và Nhan Hạ ở lại công ty đến gần thời gian đi đón Lục Hạo.
Trước đó hai người đi mua đồ nấu bữa tối rồi mới tới cửa nhà trẻ chờ.
Lúc tiếng chuông tan học vang lên, Nhan Hạ đang ngồi trên xe dùng điện thoại lướt weibo, nghe vậy đang định xuống xe.
“Anh đi đón Hạo Hạo, em ngoan ngoãn ở lại trên xe đi.” Lục Hạo nhìn Nhan Hạ đang dính mắt vào điện thoại bèn lên tiếng, sau đó lập tức mở cửa xuống xe.
Thấy thế, Nhan Hạ cũng không phản đối mà tiếp tục nghiêm túc nhìn điện thoại trong tay.
Một lát sau, có tiếng động ở cửa xe vang lên, Nhan Hạ ngẩng đầu lập tức thấy khuôn mặt ngốc manh nhỏ bé của Hạo Hạo.
“Mẹ ở trên xe mà sao không tới đón Hạo Hạo?” Đầu tiên là ném cái balô trên người vào xe, sau đó Lục Hạo mới dùng cả hai tay hai chân bò lên ghế sau.
Sau đó “Đùng” một tiếng, cửa xe đã bị Lục Phỉ đóng lại, anh xoay người trở về ghế lái, vừa ngồi vào đã nghe thấy tiếng Lục Hạo chất vấn Nhan Hạ.
“Mẹ chỉ là không xuống đón con thôi chứ không có nghĩa là không tới đón con.” Thấy Lục Hạo, Nhan Hạ cất điện thoại trên tay đi, sau đó vuốt vuốt khuôn mặt nhỏ bé phấn nộn đang tức giận của con trai nhà mình.
“Nhất định là vì xem điện thoại nên mẹ không xuống.” Lục Hạo nhìn nhìn điện thoại của Nhan Hạ mà lên án, sau đó không biết nghĩ tới cái gì lại tiếp tục: “Mẹ.”
“Ơi?”
“Lần trước đi họp cô giáo có nói về vấn đề điện thoại di động với các cha mẹ, rất nhiều bạn nhỏ có ba mẹ không ngừng sử dụng điện thoại lúc ăn cơm, chơi điện thoại di động mà không có thời gian chơi cùng các con. Chủ nhật còn dẫn bọn họ đi học thêm, thật đáng thương.” Nói xong, bé lại dừng lại một chút: “Còn nữa, con nói với các bạn hôm qua được ba mẹ dẫn đi chơi, bọn họ đều rất hâm mộ con, ba mẹ của bọn họ càng ngày càng ít khi dẫn bọn họ đi chơi, ba mẹ, có phải sau này hai người cũng sẽ không có thời gian chơi với Hạo Hạo không?”
Nghe xong lời con nói, trong đầu Nhan Hạ nhớ lại có một lần ra ngoài ăn cơm, bàn bên có một đôi tình nhân, ngồi đối mặt với nhau nhưng hai người không hề có chút trao đổi nào, mỗi người đều cúi đầu vào chiếc điện thoại của mình, nếu bọn họ cưới nhau rồi có em bé, sợ rằng thói quen trong thời gian dài này cũng không thể thay đổi, đều nói trẻ con rất nhạy cảm, chẳng phải bạn bè của Hạo Hạo ở nhà trẻ đã gặp tình cảnh này rồi sao?
“Ba mẹ vĩnh viễn luôn ở bên Hạo Hạo, ở bên Hạo Hạo thì không cần chờ khi có thời gian.” Nhan Hạ vuốt đầu Lục Hạo, trực tiếp nhét điện thoại trong tay vào túi xách.
“Hạo Hạo vĩnh viễn luôn ở bên ba mẹ.” Lục Hạo lập tức hào hứng đáp lời.
“Vậy giờ chúng ta về nhà nhé?” Nhan Hạ cúi đầu hỏi Lục Hạo.
Lục Hạo gật đầu một cái, nhìn về phía Lục Phỉ phía trước: “Ba, chúng ta xuất phát thôi.”
Nghe vậy, Lục Phỉ nhìn hai mẹ con ở phía sau qua gương chiếu hậu một cái, rồi đạp chân ga, trong nháy mắt xe đã phóng đi.
Ngồi ở ghế sau, sau khi cất điện thoại đi, Nhan Hạ bắt đầu nói chuyện với Hạo Hạo.
“Mẹ, cô giáo bảo con là bé ngoan, điểm bài kiểm tra của con là cao nhất lớp.”
“Hạo Hạo giỏi quá.”
“Đúng rồi, còn cái này nữa.” Lục Hạo vội vàng cầm lấy ba

|
/81
|

