Nhìn comment này tôi lại thấy có chút cảm khái, nói thế nào đây nhỉ, hơn nữa, sau khi chuyện Dương Ngưng xảy ra, nam thần vẫn luôn tỉnh táo, giữ vững bản thân, nhưng khi thấy anh ấy dạy dỗ cô ta ở phim trường, tôi lại cảm thấy quá man đi mất.”
Nhan Hạ và nam thần đều là người có phong cách!”
Cùng chúc phúc họ đi, bởi vì chỉ cần tưởng đến cảnh Dương Ngưng là vợ nam thần, tối hôm qua, tôi không nhịn được mà thức tỉnh. Trong làng giải trí, người hợp với nam thần có thể nhiều vô kể, nhưng người mà anh ấy thích, hơn nữa có thể sống yên ổn bên anh, sợ rằng chỉ có Nhan Hạ mà thôi.”
Tôi là người mà trước đây vẫn luôn phản đối Nhan Hạ, nói sao đây, ngay khi biết kẻ vẫn luôn dẫn dắt fan là Dương Ngưng, tôi rợn hết cả tóc gáy, thiệt đáng ghét mà, chúng tôi bị lợi dụng, đến giờ tôi vẫn chưa thể tiếp thu được sự thật ấy, nam thần đã không thuộc về riêng chúng ta nữa, nhưng giờ đây, tôi đã tiếp nhận sự tồn tại của Nhan Hạ, chúng tôi sẽ giám sát cô ấy, nếu cô ấy xuất hiện bất kì hành động dựa dẫm vào nam thần để nổi danh, đừng trách chúng tôi không khách khí.”
So sánh một vòng, đột nhiên cảm thấy Nam Thần và Nhan thiết kế ở chung một chỗ cũng rất cảnh đẹp ý vui, quan trọng hơn là sau khi xem xong chương trình đó, tôi cảm thấy họ rất xứng đôi nha!”
Sẽ chúc phúc, chỉ cần bọn họ hạnh phúc, nhanh chóng sinh cho chúng ta một tiểu nữ thần là được?”
Tiểu nữ thần.
. . . . . .
Nhìn đến các bình luận ngày càng sai lệch phía dưới, cầu mau chóng có tiểu nữ thần, trái tim Lục Phỉ cuối cùng cũng buông xuống, thái độ fan hâm mộ đã dần mềm đi rồi.
Như vậy hiện tại, thời cơ trong kế hoạch của anh, cuối cùng cũng tới.
Ngẩng đầu, nhìn Nhan Hạ vẫn còn đang “giành” ăn với con trai, trong lòng không nhịn được mà thả lỏng.
Có lẽ, cô ấy đang dần đón nhận hiện trạng, nếu để Nhan Hạ biết giờ đây, có thêm càng nhiều fan tiếp nhận bản thân, cô ấy sẽ vui mừng thế nào?
Nhưng thôi vẫn nên để vợ anh tự mình phát hiện.
Nghĩ đến đây, Lục Phỉ thuận tay cất điện thoại, sau đó dùng cơm.
Anh sẽ không thừa nhận, khi thấy một màn trước mặt, ngoại trừ cảm giác hạnh phúc, thật ra anh còn cảm thấy có chút chói mắt, tình cảm giữa con trai và mẹ quá tốt thì phải làm thế nào?
Ăn trưa xong, trong lúc Lục Phỉ dọn dẹp chén đũa, Lục Hạo trở về phòng, lấy hai tờ giấy vẽ quý giá của mình ra, để vào túi.
Nơi này, một cái là mẹ thích, một cái là cậu thích, sau đó ngoẹo đầu, nhìn baba bận rộn trong bếp một lúc lâu mới buông túi, chạy nhanh vào phòng, lấy tập tranh bảo bối trong cặp ra, đi đến bên cạnh Lục Phỉ.
Ba, ba thích bức nào của Hạo Hạo, đây là mẹ chọn, con chọn, bây giờ còn mỗi baba thôi.”
Giọng nói Lục Hạo thanh thuý, vang bên tai anh.
Lục Phỉ dừng tay nhìn lại, cười cười :” Ừm, con lật, ba chọn.”
Nghe lời ba nói, Lục Hạo lập tức mở tập tranh, giở từng tờ từng tờ.
Xem đến cuối, Lục Phỉ chọn cảnh Lục Hạo vẽ sân chơi, nơi mà anh và cậu lần đầu tiên đi cùng nhau, bất luận thế nào thì đây cũng coi như lưu lại một kỉ niệm.
Thấy Lục Phỉ lựa xong, Lục Hạo vội vàng rút ra,sau đó cầm tập tranh của mình trở về phòng.
Nhìn bóng dáng nhỏ bé của Lục Hạo, Lục Phỉ bất đắc dĩ lắc đầu, anh có nên cảm thấy may mắn hay không, dù sao thì bình thường Lục Hạo cũng quý trọng tập tranh của nó như bảo bối, bây giờ đưa ra cho anh cũng thật không dễ dàng chút nào a.
Sau khi thu thập đồ xong, Nhan Hạ đi ra thì thấy bức tranh Lục Hạo để trên mặt bàn.
Khu vui chơi.
Đó là nơi mà lần đầu tiên Lục Phỉ đưa tiểu Hạo đi chơi vẽ đấy thôi.
Đích xác là rất đáng để kỷ niệm.
Lúc này, Lục Phỉ mới từ phòng rửa tay đi ra, thấy Nhan Hạ đang nhìn tờ tranh trên bàn liền nói :” Lần trước, sau khi đi chơi, Hạo Hạo vẫn luôn muốn có một buổi đi chơi một nhà ba người , đợi tí nữa treo chúng lên rồi đi được không?”
Ừm. Sau vụ việc của Dương Ngưng, Nhan Hạ đã xin nghỉ dài ngày với công ty, vì vậy, trong thời gian tới, hẳn là cô lại phải trở về với kiếp sống chỉ vẽ bản thảo kia rồi.
Lúc này, Lục Hạo đi ra ngoài, nhìn ba mẹ đang xem tranh của mình, con ngươi đảo một vòng, lập tức nói

Nhan Hạ và nam thần đều là người có phong cách!”
Cùng chúc phúc họ đi, bởi vì chỉ cần tưởng đến cảnh Dương Ngưng là vợ nam thần, tối hôm qua, tôi không nhịn được mà thức tỉnh. Trong làng giải trí, người hợp với nam thần có thể nhiều vô kể, nhưng người mà anh ấy thích, hơn nữa có thể sống yên ổn bên anh, sợ rằng chỉ có Nhan Hạ mà thôi.”
Tôi là người mà trước đây vẫn luôn phản đối Nhan Hạ, nói sao đây, ngay khi biết kẻ vẫn luôn dẫn dắt fan là Dương Ngưng, tôi rợn hết cả tóc gáy, thiệt đáng ghét mà, chúng tôi bị lợi dụng, đến giờ tôi vẫn chưa thể tiếp thu được sự thật ấy, nam thần đã không thuộc về riêng chúng ta nữa, nhưng giờ đây, tôi đã tiếp nhận sự tồn tại của Nhan Hạ, chúng tôi sẽ giám sát cô ấy, nếu cô ấy xuất hiện bất kì hành động dựa dẫm vào nam thần để nổi danh, đừng trách chúng tôi không khách khí.”
So sánh một vòng, đột nhiên cảm thấy Nam Thần và Nhan thiết kế ở chung một chỗ cũng rất cảnh đẹp ý vui, quan trọng hơn là sau khi xem xong chương trình đó, tôi cảm thấy họ rất xứng đôi nha!”
Sẽ chúc phúc, chỉ cần bọn họ hạnh phúc, nhanh chóng sinh cho chúng ta một tiểu nữ thần là được?”
Tiểu nữ thần.
. . . . . .
Nhìn đến các bình luận ngày càng sai lệch phía dưới, cầu mau chóng có tiểu nữ thần, trái tim Lục Phỉ cuối cùng cũng buông xuống, thái độ fan hâm mộ đã dần mềm đi rồi.
Như vậy hiện tại, thời cơ trong kế hoạch của anh, cuối cùng cũng tới.
Ngẩng đầu, nhìn Nhan Hạ vẫn còn đang “giành” ăn với con trai, trong lòng không nhịn được mà thả lỏng.
Có lẽ, cô ấy đang dần đón nhận hiện trạng, nếu để Nhan Hạ biết giờ đây, có thêm càng nhiều fan tiếp nhận bản thân, cô ấy sẽ vui mừng thế nào?
Nhưng thôi vẫn nên để vợ anh tự mình phát hiện.
Nghĩ đến đây, Lục Phỉ thuận tay cất điện thoại, sau đó dùng cơm.
Anh sẽ không thừa nhận, khi thấy một màn trước mặt, ngoại trừ cảm giác hạnh phúc, thật ra anh còn cảm thấy có chút chói mắt, tình cảm giữa con trai và mẹ quá tốt thì phải làm thế nào?
Ăn trưa xong, trong lúc Lục Phỉ dọn dẹp chén đũa, Lục Hạo trở về phòng, lấy hai tờ giấy vẽ quý giá của mình ra, để vào túi.
Nơi này, một cái là mẹ thích, một cái là cậu thích, sau đó ngoẹo đầu, nhìn baba bận rộn trong bếp một lúc lâu mới buông túi, chạy nhanh vào phòng, lấy tập tranh bảo bối trong cặp ra, đi đến bên cạnh Lục Phỉ.
Ba, ba thích bức nào của Hạo Hạo, đây là mẹ chọn, con chọn, bây giờ còn mỗi baba thôi.”
Giọng nói Lục Hạo thanh thuý, vang bên tai anh.
Lục Phỉ dừng tay nhìn lại, cười cười :” Ừm, con lật, ba chọn.”
Nghe lời ba nói, Lục Hạo lập tức mở tập tranh, giở từng tờ từng tờ.
Xem đến cuối, Lục Phỉ chọn cảnh Lục Hạo vẽ sân chơi, nơi mà anh và cậu lần đầu tiên đi cùng nhau, bất luận thế nào thì đây cũng coi như lưu lại một kỉ niệm.
Thấy Lục Phỉ lựa xong, Lục Hạo vội vàng rút ra,sau đó cầm tập tranh của mình trở về phòng.
Nhìn bóng dáng nhỏ bé của Lục Hạo, Lục Phỉ bất đắc dĩ lắc đầu, anh có nên cảm thấy may mắn hay không, dù sao thì bình thường Lục Hạo cũng quý trọng tập tranh của nó như bảo bối, bây giờ đưa ra cho anh cũng thật không dễ dàng chút nào a.
Sau khi thu thập đồ xong, Nhan Hạ đi ra thì thấy bức tranh Lục Hạo để trên mặt bàn.
Khu vui chơi.
Đó là nơi mà lần đầu tiên Lục Phỉ đưa tiểu Hạo đi chơi vẽ đấy thôi.
Đích xác là rất đáng để kỷ niệm.
Lúc này, Lục Phỉ mới từ phòng rửa tay đi ra, thấy Nhan Hạ đang nhìn tờ tranh trên bàn liền nói :” Lần trước, sau khi đi chơi, Hạo Hạo vẫn luôn muốn có một buổi đi chơi một nhà ba người , đợi tí nữa treo chúng lên rồi đi được không?”
Ừm. Sau vụ việc của Dương Ngưng, Nhan Hạ đã xin nghỉ dài ngày với công ty, vì vậy, trong thời gian tới, hẳn là cô lại phải trở về với kiếp sống chỉ vẽ bản thảo kia rồi.
Lúc này, Lục Hạo đi ra ngoài, nhìn ba mẹ đang xem tranh của mình, con ngươi đảo một vòng, lập tức nói

|
/81
|

