Sáng sớm ngày hôm sau , ánh mặt trời lẳng lặng xuyên thấu qua cửa sổ, rải vào trong nhà , khiến cho căn phòng nhỏ chỗ tối chỗ sáng. Mà ngay chính giữa căn phòng ấy, trên chiếc giường lớn, một khối chăn phồng to và một khối chăn phồng nhỏ nằm chồng chất lên nhau trông có vẻ khá đặc biệt.
Lục Phỉ đang ngủ thì bỗng cảm thấy có cái gì đè lên người mình ,khiến cho anh cảm thấy khó thở và tức ngực, giùng giằng mở mắt thì đập vào mặt mình chính là khuôn mặt nhỏ bé đáng yêu của Lục Hạo.
Lúc này, cả người Lục Hạo đều nằm trên người ba cậu, thấy Lục Phỉ mở mắt, cậu lập tức cười “khanh khách”, nụ cười xán lạn ánh mặt trời như một thiên sứ nhỏ, thế nhưng chỉ cần nghĩ đến mấy chục cân thịt này đang đè lên trên người mình thì hình như hình ảnh ấy cũng mất đi sự tươi đẹp rồi.
“Con ở đây làm gì?” Giật giật thân thể, Lục Phỉ đem Lục Hạo từ trên người mình kéo xuống, anh nắm cái mũi nhỏ của cậu hỏi.
“Baba, con bị đói mà tỉnh!” Lục Hạo vừa cười hì hì trả lời vừa đưa tay đẩy bàn tay của Lục Phỉ, baba nắm mũi cậu nhột quá.
Đói mà tỉnh hả?
Nghe được đáp án này, đôi mày kiếm của Lục Phỉ hơi nhếch lên, con trai của anh có phải bây giờ luôn thời thời khắc khắc (mọi thời điểm ạ) đem đồ ăn đặt ở trong lòng hay không vậy? (ý anh là con trait ham ăn quá đó ạ)
“Ba, ba nên rời giường nấu bữa sáng rồi đó, con thật sự rất đói bụng.” Thấy Lục Phỉ có vẻ đã lờ mờ nhận ra bản chất của mình, Lục Hạo nắm tay Lục Phỉ đặt lên bụng cậu, tiếp tục nói :”Ba xem, bụng cũng xẹp mất rồi!”
“Con nghĩ bụng con là khí cầu hay sao?” Lục Phỉ nói xong liền lật người rời giường, tiện thể nắm lấy Lục Hạo, xách cậu ra khỏi phòng, đi thẳng đến nhà bếp.
Chẳng bao lâu sau, hai tô mì sợi một lớn một nhỏ đã được nấu xong, Lục Phỉ đặt con trai ngồi vào bàn, bưng mì ra rồi mới vào nhà tắm rửa mặt.
Còn Lục Hạo thì đã cầm thìa và đũa, hết sức chuyên chú ăn xong bữa sáng rồi.
Ăn xong một chén mì sợi nhỏ, Lục Hạo đưa tay sờ sờ cái bụng của mình, nhìn về phía phòng ngủ của baba, thân thể bé nhỏ giật giật, đứng lên chiếc ghế dành riêng cho cậu ,Lục Hạo nhướn người kéo tô mì từ chỗ ba về phía mình, vớt mì vào trong chén của bản thân, sau đó, tỏ vẻ như không có gì xảy ra, cậu lại đẩy tô mì trở về chỗ cũ, rồi tiếp tục vui vẻ hạnh phúc ăn thêm.
Một lát sau, Lục Phỉ bước ra ngoài, anh nhìn bát mì của mình bị mất đi ít nhất một phần ba, đôi mắt cười như không cười nhìn về phía cậu nhỏ đang vùi đầu ăn ăn trước mặt :” Hạo Hạo”
“Dạ?” Lục Hạo ngẩng đầu, vẻ mặt mờ mịt nhìn anh.
“Có phải vừa nãy có con chuột ăn vụng mì sợi của ba không, sao mà ba cứ cảm thấy mì bị mất đi không ít vậy?” Lục Phỉ ngồi xuống, cầm đũa khuấy khuấy tô mì, trong mắt như có như không thoáng một nụ cười.
“Không có con chuột nào.” Lục Hạo lập tức phản bác, cậu không phải con chuột nha!
“Vậy thì mì là bị ai ăn nha?” Lục Phỉ híp mắt lại tiếp tục nói, nếu con trai dám nói dối, anh chắc chắn sẽ phải giáo dục lại con cho tốt.
Lục Hạo nắm chiếc đũa nhỏ của mình quấy quấy bát, một lúc lâu sau mới lắp bắp nói :” Baba, là con ăn.”
“ Về sau nếu con cảm thấy chưa đủ thì có thể nói thẳng với ba, hoặc là sau khi ăn xong thì bảo ba, chứ không được lén lén lút lút vơ về bát mình mà còn làm bộ không phải mình làm, biết chưa?” Lục Phỉ uốn nắn con từ từ, may là thằng bé không nói láo lừa dối anh.
“Biết rồi ạ.” Lục Hạo cúi đầu ủ rũ nói.
“Vậy con còn muốn ăn thêm nữa không?” Lục Phỉ nhìn bộ dáng ủ rũ của Lục Hạo , rồi lại nhìn cái bát bên kia chỉ còn thừa mấy sợi mì, dịu dàng hỏi, xem ra sức ăn của con nhà mình không hề nhỏ.
“Con ăn no rồi! Bụng trướng lên như cái khí cầu rồi a~!” Nghe giọng nói mềm mại của baba, Lục Hạo liền biết ba không còn tức giận với mình, vì vậy cậu lập tức vuốt chiếc bụng tròn nhỏ và nói.
“Để baba sờ xem nào.” Thấy động tác của Lục Hạo, Lục Phỉ cũng đưa tay về phía bụng cậu, quả nhiên thấy cái bụng tròn lên không ít.
Anh lại quay sang nhìn khuôn mặt tròn vo của con trai mình, Lục Phỉ bỗng hoài nghi, có khi nào trong tương lai, con trai anh sẽ biến thành một người mập không?
Lúc này, Lục Hạo vẫn không hề biết cái suy nghĩ đang nảy ra trong đầu Lục Phỉ, đôi tay nhỏ bé vẫn đang cố gắng ngăn trở bàn tay của baba, bị sờ như vậy cậu cũng sẽ cảm thấy xấu hổ đấy nhé.
********
Sau khi ăn sáng xong, Lục Phỉ và Lục Hạo cùng nhau ngồi trước ghế sofa vẽ tranh, có lẽ là được kế thừa tài năng thiên phú của mẹ, từ khi còn nhỏ, Lục Hạo đã rất thích cầm bút vẽ. vì không muốn giới hạn ý tượng của đứa trẻ, Lục Phỉ và Nhan Hạ đều đồng ý cho Lục Hạo học một lớp hội họa, sau khi học hai năm, những thứ Lục Hạo vẽ lên cũng đã có hình có dạng.
Đúng lúc này, Lục Phỉ có chút ngoài ý muốn mà nhận được điện thoại của Hình Ảnh.
“ Lục Phỉ, bên này có một show giải trí tương tác bởi vì người dự định tham gia trước đó gặp chuyện ,không thể đến nên đang cần tìm người thay thế, bọn họ đang hỏi công ty bên mình, tôi nhớ trước kia anh đã từng đề cập đến việc nhờ tôi chú ý vấn đề này, tôi cảm thấy đây đúng là một cơ hội tốt, hôm nay anh có rảnh để đến đây không?” Ở đầu dây bên kia, Hình Ảnh

Lục Phỉ đang ngủ thì bỗng cảm thấy có cái gì đè lên người mình ,khiến cho anh cảm thấy khó thở và tức ngực, giùng giằng mở mắt thì đập vào mặt mình chính là khuôn mặt nhỏ bé đáng yêu của Lục Hạo.
Lúc này, cả người Lục Hạo đều nằm trên người ba cậu, thấy Lục Phỉ mở mắt, cậu lập tức cười “khanh khách”, nụ cười xán lạn ánh mặt trời như một thiên sứ nhỏ, thế nhưng chỉ cần nghĩ đến mấy chục cân thịt này đang đè lên trên người mình thì hình như hình ảnh ấy cũng mất đi sự tươi đẹp rồi.
“Con ở đây làm gì?” Giật giật thân thể, Lục Phỉ đem Lục Hạo từ trên người mình kéo xuống, anh nắm cái mũi nhỏ của cậu hỏi.
“Baba, con bị đói mà tỉnh!” Lục Hạo vừa cười hì hì trả lời vừa đưa tay đẩy bàn tay của Lục Phỉ, baba nắm mũi cậu nhột quá.
Đói mà tỉnh hả?
Nghe được đáp án này, đôi mày kiếm của Lục Phỉ hơi nhếch lên, con trai của anh có phải bây giờ luôn thời thời khắc khắc (mọi thời điểm ạ) đem đồ ăn đặt ở trong lòng hay không vậy? (ý anh là con trait ham ăn quá đó ạ)
“Ba, ba nên rời giường nấu bữa sáng rồi đó, con thật sự rất đói bụng.” Thấy Lục Phỉ có vẻ đã lờ mờ nhận ra bản chất của mình, Lục Hạo nắm tay Lục Phỉ đặt lên bụng cậu, tiếp tục nói :”Ba xem, bụng cũng xẹp mất rồi!”
“Con nghĩ bụng con là khí cầu hay sao?” Lục Phỉ nói xong liền lật người rời giường, tiện thể nắm lấy Lục Hạo, xách cậu ra khỏi phòng, đi thẳng đến nhà bếp.
Chẳng bao lâu sau, hai tô mì sợi một lớn một nhỏ đã được nấu xong, Lục Phỉ đặt con trai ngồi vào bàn, bưng mì ra rồi mới vào nhà tắm rửa mặt.
Còn Lục Hạo thì đã cầm thìa và đũa, hết sức chuyên chú ăn xong bữa sáng rồi.
Ăn xong một chén mì sợi nhỏ, Lục Hạo đưa tay sờ sờ cái bụng của mình, nhìn về phía phòng ngủ của baba, thân thể bé nhỏ giật giật, đứng lên chiếc ghế dành riêng cho cậu ,Lục Hạo nhướn người kéo tô mì từ chỗ ba về phía mình, vớt mì vào trong chén của bản thân, sau đó, tỏ vẻ như không có gì xảy ra, cậu lại đẩy tô mì trở về chỗ cũ, rồi tiếp tục vui vẻ hạnh phúc ăn thêm.
Một lát sau, Lục Phỉ bước ra ngoài, anh nhìn bát mì của mình bị mất đi ít nhất một phần ba, đôi mắt cười như không cười nhìn về phía cậu nhỏ đang vùi đầu ăn ăn trước mặt :” Hạo Hạo”
“Dạ?” Lục Hạo ngẩng đầu, vẻ mặt mờ mịt nhìn anh.
“Có phải vừa nãy có con chuột ăn vụng mì sợi của ba không, sao mà ba cứ cảm thấy mì bị mất đi không ít vậy?” Lục Phỉ ngồi xuống, cầm đũa khuấy khuấy tô mì, trong mắt như có như không thoáng một nụ cười.
“Không có con chuột nào.” Lục Hạo lập tức phản bác, cậu không phải con chuột nha!
“Vậy thì mì là bị ai ăn nha?” Lục Phỉ híp mắt lại tiếp tục nói, nếu con trai dám nói dối, anh chắc chắn sẽ phải giáo dục lại con cho tốt.
Lục Hạo nắm chiếc đũa nhỏ của mình quấy quấy bát, một lúc lâu sau mới lắp bắp nói :” Baba, là con ăn.”
“ Về sau nếu con cảm thấy chưa đủ thì có thể nói thẳng với ba, hoặc là sau khi ăn xong thì bảo ba, chứ không được lén lén lút lút vơ về bát mình mà còn làm bộ không phải mình làm, biết chưa?” Lục Phỉ uốn nắn con từ từ, may là thằng bé không nói láo lừa dối anh.
“Biết rồi ạ.” Lục Hạo cúi đầu ủ rũ nói.
“Vậy con còn muốn ăn thêm nữa không?” Lục Phỉ nhìn bộ dáng ủ rũ của Lục Hạo , rồi lại nhìn cái bát bên kia chỉ còn thừa mấy sợi mì, dịu dàng hỏi, xem ra sức ăn của con nhà mình không hề nhỏ.
“Con ăn no rồi! Bụng trướng lên như cái khí cầu rồi a~!” Nghe giọng nói mềm mại của baba, Lục Hạo liền biết ba không còn tức giận với mình, vì vậy cậu lập tức vuốt chiếc bụng tròn nhỏ và nói.
“Để baba sờ xem nào.” Thấy động tác của Lục Hạo, Lục Phỉ cũng đưa tay về phía bụng cậu, quả nhiên thấy cái bụng tròn lên không ít.
Anh lại quay sang nhìn khuôn mặt tròn vo của con trai mình, Lục Phỉ bỗng hoài nghi, có khi nào trong tương lai, con trai anh sẽ biến thành một người mập không?
Lúc này, Lục Hạo vẫn không hề biết cái suy nghĩ đang nảy ra trong đầu Lục Phỉ, đôi tay nhỏ bé vẫn đang cố gắng ngăn trở bàn tay của baba, bị sờ như vậy cậu cũng sẽ cảm thấy xấu hổ đấy nhé.
********
Sau khi ăn sáng xong, Lục Phỉ và Lục Hạo cùng nhau ngồi trước ghế sofa vẽ tranh, có lẽ là được kế thừa tài năng thiên phú của mẹ, từ khi còn nhỏ, Lục Hạo đã rất thích cầm bút vẽ. vì không muốn giới hạn ý tượng của đứa trẻ, Lục Phỉ và Nhan Hạ đều đồng ý cho Lục Hạo học một lớp hội họa, sau khi học hai năm, những thứ Lục Hạo vẽ lên cũng đã có hình có dạng.
Đúng lúc này, Lục Phỉ có chút ngoài ý muốn mà nhận được điện thoại của Hình Ảnh.
“ Lục Phỉ, bên này có một show giải trí tương tác bởi vì người dự định tham gia trước đó gặp chuyện ,không thể đến nên đang cần tìm người thay thế, bọn họ đang hỏi công ty bên mình, tôi nhớ trước kia anh đã từng đề cập đến việc nhờ tôi chú ý vấn đề này, tôi cảm thấy đây đúng là một cơ hội tốt, hôm nay anh có rảnh để đến đây không?” Ở đầu dây bên kia, Hình Ảnh

|
/81
|

