“Được lắm! Sao các ngươi không nghĩ thay ta, ta còn chưa vào cửa, hắn đã nạp thiếp, chứng tỏ hắn vốn không coi ta ra gì! Còn buộc ta phải uống trà của thiếp thất, tiểu thư của các ngươi lớn chừng này, chưa từng chịu ủy khuất như vậy! Ta nhất định không làm hòa với hắn!”
A Vân bất đắc dĩ: “Tiểu thư định cứ ương ngạnh thế sao? Phải làm sao thì người mới có thể sống thật tốt với cô gia?”
Tô Ngọc Dung thật sợ hai người các nàng, suốt ngày nhọc lòng suy nghĩ như vậy cũng không sợ mệt, chỉ có thể lừa gạt các nàng: “Khi nào hắn đuổi Liễu thị đi mới nói đến chuyện này sau!”
Mắt thấy hai nàng còn đang định nói, Tô Ngọc Dung đầu đau muốn nứt xua xua tay: “Được rồi được rồi, hai người các ngươi đừng nói nữa, ta mệt mỏi, muốn ngủ một chút, các ngươi trước ra ngoài đợi đi!”
A Du và A Vân thấy không khuyên được nàng, chỉ có thể bất đắc dĩ xoay người đi ra ngoài.
A Vân bất đắc dĩ: “Tiểu thư định cứ ương ngạnh thế sao? Phải làm sao thì người mới có thể sống thật tốt với cô gia?”
Tô Ngọc Dung thật sợ hai người các nàng, suốt ngày nhọc lòng suy nghĩ như vậy cũng không sợ mệt, chỉ có thể lừa gạt các nàng: “Khi nào hắn đuổi Liễu thị đi mới nói đến chuyện này sau!”
Mắt thấy hai nàng còn đang định nói, Tô Ngọc Dung đầu đau muốn nứt xua xua tay: “Được rồi được rồi, hai người các ngươi đừng nói nữa, ta mệt mỏi, muốn ngủ một chút, các ngươi trước ra ngoài đợi đi!”
A Du và A Vân thấy không khuyên được nàng, chỉ có thể bất đắc dĩ xoay người đi ra ngoài.

