phế vật, rác rưởi." "Cô..." Kiều Chính Hạo tức đến mức suýt nữa lao vào đánh nhau với cô.
Kiều Tống Dao vội vàng ngăn lại, liếc nhìn Kiều Tư Ngọc một cái "Anh ba, em gái, hai người đừng cãi nhau nữa, bên ngoài còn có phóng viên thì phải làm sao đây?" Nhắc đến đám phóng viên ngoài kia, Kiều Chính Hạo liền cảm thấy phiền não.
"Đám chó săn đó thật đáng ghét, y như một số người vậy." Bước chân của Kiều Tư Ngọc, vốn định đi lên lầu, bỗng khựng lại, quay sang hỏi người hầu đang dọn bát đĩa "Dao phay của tôi ai dọn đi rồi?" Người hầu nghe thấy liền giật mình, tay run lên "Tôi...
tôi không biết." Vừa nghe đến từ "dao phay", sắc mặt của Kiều Chính Hạo lập tức thay đổi, không dám lên tiếng bừa nữa.
Kiều Tư Ngọc khinh bỉ cười nhạt "Nhát cáy." Nói xong hai chữ đó, cô quay người lên lầụ Khuôn mặt Kiều Chính Hạo trở nên vô cùng khó coi, cảm thấy uất ức đến mức không nói nên lời.
Anh ta trừng mắt nhìn bóng lưng của Kiều Tư Ngọc, giận đến mức muốn dùng mắt mà khoan thủng một cái lỗ trên người cô.
"Dao Dao, đi với anh một chuyến.
Đám phóng viên thấy em và anh đi cùng nhau, nếu không ra ngoài giải thích, không biết họ sẽ viết linh tinh thế nào đâụ" "Dù sao vài ngày nữa họ cũng sẽ đến nhà quay phim, mọi người đều sẽ biết em là em gái của anh.
Xem như chào hỏi trước đi." Kiều Chính Hạo kéo Kiều Tống Dao, đường hoàng bước ra ngoài.
"Anh..." Kiều Tống Dao nhìn đám phóng viên, cảm thấy có gì đó không đúng lắm, nhưng còn chưa kịp nghĩ ra thì đã bị Kiều Chính Hạo kéo ra khỏi cửa.
Bên ngoài cổng sắt, một đám phóng viên thấy có người đi ra liền kích động, vội vàng giơ máy quay lên nhắm thẳng vào hai người bước ra từ biệt thự.
"Kiều Chính Hạo?
Sao anh ấy lại ở đây?" "Anh ấy đang kéo một cô gái ra ngoài kìa " "Chẳng lẽ đây là nhà của Kiều Chính Hạo?" "Kiều Chính Hạo, Kiềụ..
Không thể nào Không thể nào Thủ khoa khối Tự nhiên năm nay chẳng lẽ là em gái của Kiều Chính Hạo?" "Đây là tin tức lớn Mau quay lại " "Quay gì mà quay, mở livestream đi " Thấy Kiều Chính Hạo và Kiều Tống Dao đi tới gần, một phóng viên lập tức hỏi.
"Kiều Chính Hạo, xin hỏi người bên cạnh anh có phải là Kiều Tư Ngọc, thủ khoa khối Tự nhiên năm nay không?" Vốn dĩ đang tươi cười, gương mặt Kiều Chính Hạo bỗng chốc cứng đờ.
"Anh vừa nói cái gì?
Kiều Tư Ngọc là thủ khoa khối Tự nhiên?" Anh ta bước nhanh tới, túm lấy cổ tay phóng viên vừa hỏi, truy hỏi.
Phóng viên ngơ ngác không hiểu "Đúng vậy, Kiều Tư Ngọc chính là thủ khoa khối Tự nhiên năm nay, đạt 738 điểm." 738 điểm.
Cao hơn điểm của Kiều Tống Dao hai năm trước những hai điểm.
Những phóng viên kia thấy Kiều Tống Dao bước ra, liền tưởng cô ta là Kiều Tư Ngọc, lập tức giơ micro về phía cô ta.
“Bạn Kiều Tư Ngọc, xin hỏi điểm số này có đúng với kỳ vọng của bạn không?” “Bạn Kiều Tư Ngọc, nghe nói các trường đại học danh tiếng đều gọi điện mời bạn nhập học, bạn đã có quyết định chọn trường nào chưa?” “Bạn Kiều Tư Ngọc…” Nghe thấy vậy, sắc mặt Kiều Chính Hạo lập tức trở nên khó coi “Các người có thôi ngay đi không?
Có gì mà hỏi?
Mau cút đi ” Kiều Tống Dao vừa nghe thấy tên Kiều Tư Ngọc, mặt đã biến sắc.
Giờ đây, đối mặt với hàng loạt ống kính, cô ta càng cảm thấy khó chịụ Cô ta giật tay ra khỏi Kiều Chính Hạo, xoay người bỏ chạy.
“Dao Dao…” Kiều Chính Hạo vội đuổi
|
/1206
|

