tức gửi đường link các bài báo về nhà họ Lý và nhà họ Phương đã bị gỡ xuống.
"Nếu sợ thì đừng đăng." Kẻ thầu ruộng dưa "Bạn hiểu lầm rồi, chúng tôi không phải không dám đăng, chúng tôi chỉ đang tìm kiếm sự thật.
Nếu đây là sự thật, chúng tôi sẽ không bỏ qua." Kẻ thầu ruộng dưa "Cảm ơn bạn đã cung cấp tài liệu, chúng tôi nhất định sẽ đưa tin thật tốt." Kiều Tư Ngọc trả lời "Nửa tiếng sau, tôi muốn thấy tin tức của các người." Kẻ thầu ruộng dưa "…Chúng tôi sẽ cố gắng." Kiều Tư Ngọc đóng cửa sổ trò chuyện.
Đừng nhìn cái tên của trang tin này mà xem thường, thực chất, phía sau nó có chỗ dựa rất vững chắc và bối cảnh đầy bí ẩn.
Những thứ mà người khác không dám đưa tin, bọn họ đều có thể đưa tin, miễn là tài liệu là thật thì không vấn đề gì.
Trang tin tức này từng khiến nhiều người lầm tưởng nó là cơ quan báo chí chính thức.
Nhưng thực ra không phải.
Kiều Tư Ngọc biết rõ ai đứng sau nó.
"Kiều Tư Ngọc, hôm qua cô báo cảnh sát, bây giờ cảnh sát đến tìm cô rồi, mau mở cửa đi." Bên ngoài vang lên giọng nói hả hê của Kiều Chính Hạo.
Kiều Tư Ngọc tắt máy tính, cầm túi xách rồi ra ngoài.
Kiều Chính Hạo đứng xa xa ở cầu thang, cười nham hiểm nhìn cô "Hôm qua cô báo cảnh sát, sảng khoái lắm đúng không?
Không ngờ cảnh sát lại tìm đến cô nhỉ?" Kiều Tư Ngọc liếc mắt khinh bỉ "Đồ ngụ" Kiều Chính Hạo sờ sờ cổ mình, ngẩng cằm lên, để lộ vết bầm trên cổ, giọng đầy ác ý "Nếu tôi nói với cảnh sát rằng cô suýt bóp chết tôi, cô có phải ngồi tù không?" Kiều Tư Ngọc nhướn mày, không hề sợ hãi “Vậy thì báo cảnh sát đi.” Vốn định nhìn cô sợ hãi cầu xin, Kiều Chính Hạo nghẹn lời, nghiến răng nghiến lợi “Kiều Tư Ngọc, chờ đó cho tao.” “Đồ ngu, tật nói nhiềụ” Kiều Tư Ngọc bước xuống lầu, Đỗ Hồng Nguyệt cũng giống như Kiều Chính Hạo, vẻ mặt đầy vẻ hả hê.
“Một đứa dám đánh cả cha mẹ, giờ gặp báo ứng rồi.” Tốt nhất là bị bắt vào tù luôn đừng ra nữa.
Kiều Chí Hoành liếc bà ta một cái.
Ông từ trước đến nay luôn biết cách đối nhân xử thế bên ngoài, bèn giả vờ quan tâm nói với cảnh sát “Con gái tôi vẫn còn nhỏ, hôm qua nó chỉ nhất thời nông nổi mới báo cảnh sát.
Mong các cô cậu có thể nương tay với nó.” Hai cảnh sát đến là một nam một nữ, còn khá trẻ.
Nghe Kiều Chí Hoành nói vậy, họ liếc nhau một cái, cau mày.
Vừa xuống lầu, Kiều Tư Ngọc nghe thấy câu này, bỗng bật cười thành tiếng.
“Nương tay sao?
Kiều lão gia à, tôi chỉ đi hỗ trợ điều tra thôi, sao qua miệng ông lại thành tôi phạm tội gì đó vậy?” “Dù sao ông cũng là gia chủ nhà họ Kiều, mà lại là một kẻ mù luật, thế này không ổn đâụ” “Tôi khuyên ông nên mua vài cuốn sách luật mà đọc đi.
Dù sao ông cũng điều hành một tập đoàn lớn, không hiểu luật thì nguy hiểm lắm, nhỡ đâu…” Kiều Tư Ngọc nói đến đây, đột nhiên thay đổi sắc mặt “Anh cảnh sát ơi, tôi nghi ngờ Tập đoàn Kiều thị có hành vi trốn thuế.” Hai cảnh sát lập tức ngớ người “???” Đỗ Hồng Nguyệt vốn đang hả hê cũng sững sờ.
Lông mày Kiều Tống Dao giật giật, chẳng lẽ Kiều Tư Ngọc thực sự điên rồi?
Sắc mặt Kiều Chí Hoành nhanh chóng trầm xuống, cơn giận chưa nguôi lại càng bùng lên dữ dội.
Ông giận dữ quát “Đồ bất hiếu, mày đang nói nhảm gì thế hả?” Gân xanh trên trán Kiều Chí Hoành giật giật, chỉ hận không thể
|
/1206
|

