Nữ Phụ Điên Loạn, Vả Mặt Đến Tận Cùng

Chương 11

/1206



cùng dứt khoát ngồi hẳn dậy.

Cô cúi đầu, tóc rũ hai bên, cả người trông rất uể oải, tâm trạng trĩu nặng.

Sau khi ngồi bất động mười phút, Kiều Tư Ngọc với gương mặt vô cảm đứng dậy rửa mặt, thay quần áo và đi xuống lầụ Vừa bước xuống, một chén trà trắng bay thẳng về phía cô.

Kiều Tư Ngọc phản ứng cực nhanh, nghiêng đầu né tránh, cái chén rơi xuống sàn phía sau, vỡ tan thành từng mảnh.

"Đồ bất hiếu, mày còn dám né?

" Kiều Tư Ngọc ngẩng đầu lên, đụng ngay khuôn mặt giận dữ tột độ của Kiều Chí Hoành.

Cô nghiêng đầu cười nhạt "Không né thì bị ông ném chết rồi, tôi có ngu vậy hả?" "Mày" Giọng điệu mỉa mai khiến Kiều Chí Hoành tức đến nghẹn lời.

"Mới thế mà đã giận rồi sao?" Kiều Tư Ngọc bĩu môi đầy khinh thường, thản nhiên bước qua.

Cô tùy tiện ngồi xuống bàn ăn, cầm lấy một cái bánh bao, bắt đầu ăn.

"Ông kém thật đấy Kiều lão gia, dù sao ông cũng là gia chủ nhà họ Kiều, chuyện nhỏ xíu như thế này mà không giữ được bình tĩnh, còn quản lý công ty kiểu gì?" Đỗ Hồng Nguyệt không thể tin nổi "Cô dám nói chuyện với cha cô như thế sao?" Gương mặt Kiều Chí Hoành càng giận dữ hơn "Ai cho mày ăn?

Đêm qua mày có phải là người đốt từ đường không?" Kiều Tư Ngọc vẫn ngồi yên, thản nhiên ăn bánh bao và uống cháo.

"Ông biết rõ rồi còn cố hỏi làm gì?" Trước bàn ăn, ngoài Kiều Chính Hiên đã đi làm từ sớm, Kiều Chính Dương không biết đi đâu, những người còn lại đều có mặt.

Nhưng lúc này, không ai dám hé răng.

Kiều Tống Dao cúi đầu, không khuyên can gì, chỉ im lặng nhìn Kiều Tư Ngọc tự tìm đường chết.

Bàn ăn yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Chỉ có tiếng Kiều Tư Ngọc nhai bánh bao.

"Những ai không muốn ăn, tránh xa tôi ra một chút, đừng làm tôi chán ăn." Kiều Tư Ngọc khó chịu liếc nhìn, thấy lồng ngực Kiều Chí Hoành phập phồng dữ dội vì tức giận.

"Đồ bất hiếu, mày chưa đủ điên đúng không?

Rốt cuộc mày muốn làm gì?" Kiều Tư Ngọc đang ăn bánh bao thì khựng lại.

Cô muốn làm gì ư?

Cô chỉ muốn được sống tốt mà thôi.

Nhưng chỉ một mong ước đơn giản như thế, cái gọi là "cốt truyện" cũng không chịu buông tha cho cô.

Tại sao?

Để nâng cao vai trò của Kiều Tống Dao và tạo sự tương phản, thì làm em gái của nữ chính như cô phải chết sao?

Cô đã làm gì sai?

Dù làm gì, cô cũng sẽ chết.

Vậy thì, cô đương nhiên sẽ sống theo cách mình muốn, mặc kệ đúng sai.

Tốt nhất là kéo tất cả mọi người đi chết chung.

Nếu không thể, thì mang theo được ai thì mang.

Không thể để bản thân chịu thiệt được.

Kiều Chí Hoành bị phớt lờ, không thể chịu đựng thêm nữa, tức giận xông đến, giơ tay định đánh.

Tốc độ của Kiều Tư Ngọc còn nhanh hơn "Choangnannan" Một chén trà bay thẳng vào mặt Kiều Chí Hoành.

Kiều Chí Hoành bị đập đến ngơ ngác, nửa bên mặt nhanh chóng sưng lên, một vài chỗ còn bị rách da, máu rỉ ra nhè nhẹ.

Đỗ Hồng Nguyệt kinh ngạc há hốc miệng, muốn hét lên nhưng lại như nghẹn ở cổ họng, không phát ra tiếng.

Kiều Chính Hạo mở to mắt, vô thức đưa tay sờ cổ mình, vẫn còn ám ảnh từ lúc bị bóp cổ.

Kiều Tống Dao chỉ khẽ nhíu mày, ánh mắt đầy hoài nghi nhìn Kiều Tư Ngọc.

Kiều Tư Ngọc chẳng buồn để ý đến suy nghĩ của những người này, lạnh lùng nhìn Kiều Chí Hoành "Tỉnh chưa?" Kiều Chí Hoành cuối cùng cũng hoàn hồn, nhìn chằm chằm Kiều Tư Ngọc.

Nếu không phải cơn đau trên




/1206

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status