Lương phi đảo mắt, nhìn về phía Khương Hân Nguyệt “Cùng là được hưởng thánh sủng nhưng không phải ai cũng ngoan hiền dễ mến như Trân dung hoa đây.”
Ngươi đề cao ta quá rồi, ta vừa mới vào cung, sao có thể so với Lệ quý phi thánh sủng không suy chứ?
Chút tự biết mình này nàng vẫn có.
Nhưng dường như Chu hoàng hậu và Lương phi đều cho rằng nàng là một bình hoa ngực to không có não.
Khương Hân Nguyệt chỉ đành thở dài trong lòng, tiếp tục diễn vai một cô nương nhỏ ngây thơ thẳng tính “Thần thiếp tuy được sủng nhưng thần thiếp là thiếp mà Thiếp thất sao có thể vượt mặt đích thê được? Lúc thần thiếp còn ở nhà, có thiếp thất nào không nghe lời, đích mẫu đều trực tiếp cho bán đi, vẫn là Hoàng hậu nương nương lòng dạ nhân từ, sau này thần thiếp nhất định sẽ càng kính trọng nương nương hơn.”
Xem đi
Một đạo lý mà món đồ chơi cũng hiểu, Lệ quý phi lại cứ phải giả ngu, chẳng qua cũng chỉ dựa vào sự sủng ái của Hoàng thượng mà thôi.
Chu hoàng hậu nhìn Khương Hân Nguyệt có dung mạo không thua kém Lệ quý phi nhưng lại trẻ trung tươi tắn hơn, nụ cười càng thêm hài lòng.
Không biết nếu có một ngày, Lệ quý phi phát hiện ra thế thân của mình cũng đã thay thế sự sủng ái của ả, liệu có phát điên không nhỉ?
Chu hoàng hậu mỉm cười “Ngươi có tấm lòng này đã là rất đáng quý rồi, bổn cung trước đây ở nhà có một muội muội, tính cách giống hệt ngươi, bổn cung nhìn ngươi cứ như thấy lại muội ấy cũng cảm thấy vui mừng.”
“Đó là phúc của thần thiếp.”
E là cho dù tính cách một trời một vực, chẳng giống nhau chút nào, Chu hoàng hậu cũng sẽ nói như vậy.
Dù sao cũng là muốn nâng nàng lên để giết, cho nàng đối đầu với Lệ quý phi.
Sau khi ra khỏi Dực Khôn Cung, Khương Hân Nguyệt ngẩng đầu nhìn trời.
Mưa đã tạnh.
Trong không khí thoang thoảng mùi đất tanh, bầu trời sau khi được mưa gột rửa, mây đen tan đi, để lộ ra một khoảng trời xanh biếc.
Bầu trời vuông vức trong tòa thành vuông vức này, không giam cầm được hùng tâm tráng chí của nàng.
Nàng không sợ bị lợi dụng, có giá trị lợi dụng, bọn họ sẽ cho nàng lợi ích tương đương.
Muốn lợi dụng nàng để đấu đổ Lệ quý phi, ít nhất cũng phải để nàng trở thành một sủng phi có thể đối kháng được với ả.
Nếu không nàng lấy trứng chọi đá thế nào?
Thợ săn cao tay thường xuất hiện dưới dáng vẻ của con mồi.
Ai biết được đến cuối cùng, rốt cuộc là ai lợi dụng ai?
“Nương nương có vẻ rất vui nhỉ?”
Hỉ Thước theo sau Khương Hân Nguyệt “Có chuyện gì tốt xảy ra ạ?”
“Hoàng hậu nương nương ôn hòa nhân từ, chẳng lẽ không đáng vui sao?”
Nàng nghênh nghênh đầu cười “Ta là thứ xuất, từ nhỏ ta đã biết ta không thể làm chính thê của người khác, ta chỉ nghĩ sau này nếu làm thiếp của ai đó, nhất định phải ngoan ngoãn nghe lời, không làm phu quân và chủ mẫu tức giận đau lòng. Cũng hy vọng chủ mẫu đối xử với ta ôn hòa quan tâm một chút, nay tâm nguyện của ta đã thành, tự nhiên là vui rồi.”
Hỉ Thước nghe vậy, lại lộ ra vẻ mặt “chủ tử nhà ta thật đáng thương”.
Nàng ấy là tỳ nữ thân cận theo Khương Hân Nguyệt từ nhỏ, đương nhiên biết nhiều hơn Sương Hàng.
|
/699
|

