Ngày Đầu Bị Thất Sủng, Ngày Sau Ta Khiến Hoàng Đế Phát Điên

Chương 20

/699



Lúc Tuyên Vũ Đế quay về, Lệ quý phi còn chưa kịp thu lại vẻ tức giận trên mặt, một cung nữ trên mặt còn hằn một dấu bàn tay đang dọn dẹp mảnh vỡ trên đất.

“Hoàng... Hoàng thượng?”

Sự kinh ngạc và hối hận trên mặt Lệ quý phi thoáng qua, rất nhanh đã biến thành tủi thân và yếu đuối  “Thần thiếp ra mắt Hoàng thượng...”

“Ái phi sao thế?”

Trên mặt Hoàng đế không nhìn ra biểu cảm gì, đưa tay đỡ lấy khuỷu tay Lệ quý phi, ôm ả vào lòng  “Có phải tên nô tài không có mắt nào làm ái phi không vui không?”

Hắn đã cho bậc thang, Lệ quý phi lập tức thuận thế đi xuống  “Chậu băng trong phòng đã dùng hết, đám nô tài cũng không thêm vào, thần thiếp bị nóng đến tỉnh cả giấc. Hoàng thượng người lại không có ở đây, thần thiếp nhất thời sợ hãi...”

Sợ hãi nên đập phá đồ đạc, đánh mắng hạ nhân?

E là thấy Hoàng đế không có ở đây, giận không có chỗ trút mới lấy cung nhân ra trút giận thôi 

Vương Đắc Toàn thầm oán trong lòng, tám năm trước khi Lệ quý phi mới vào cung là một thiếu nữ diệu kỳ biết bao 

Trong sáng ngây thơ, lương thiện đáng yêu, lại có nhan sắc tuyệt trần, rất được lòng đế vương.

Nay nhìn lại cũng chẳng khác gì những nữ nhân tâm cơ sâu thẳm trong hậu cung.

Nghĩ như vậy cũng không khó hiểu vì sao Hoàng thượng lại bị Trân dung hoa thu hút.

Trân dung hoa của hiện tại thật sự có vài phần phong thái và tính tình của Lệ quý phi năm đó.

“Sao lại mưa nữa rồi?”

Hỉ Thước cầm ô, cùng Sương Hàng một trái một phải dìu Khương Hân Nguyệt  “Dạo này thời tiết lúc nóng lúc lạnh, nô tỳ cũng không biết phải mặc y phục thế nào nữa.”

Đúng là mùa mặc nhiều thì nóng, mặc ít thì lạnh, lại còn hay mưa, chợt có gió lớn.

Khương Hân Nguyệt cũng thấy phiền, nàng lại không phải phi tần địa vị cao, không thể ngồi kiệu liễn, từ Tẩy Hà Điện đến Dực Khôn Cung phải đi mất nửa canh giờ, đối với một kẻ lười biếng đi bộ mười phút cũng phải gọi xe như nàng, quả thực là cực hình.

Mệt đến mức ngày nào nàng cũng phải dậy sớm hơn một chút, để không bị trễ giờ đến Dực Khôn Cung thỉnh an.

“Hôm nay Trân dung hoa đến sớm thật đấy, xem ra Hoàng thượng không ở đây, Trân dung hoa cũng phải chuyên cần hơn vài phần.”

Sở tiệp dư vẫn ghi hận chuyện Khương Hân Nguyệt giành Hoàng thượng, lúc nào cũng tìm cớ châm chọc nàng vài câụ

Nhưng trong cung này ai mà không như vậy, người không tranh không giành sớm đã đi gặp Diêm vương cả rồi, lẽ nào Sở tiệp dư chưa từng giành của người khác thứ gì?

Khương Hân Nguyệt ngồi ở ghế trên của Sở tiệp dư, ánh mắt lười biếng  “Nếu nói như vậy thì Sở tiệp dư hẳn phải là người chuyên cần nhất, sao không thấy ngày nào người cũng dậy sớm đến thỉnh an? Lẽ nào trong lòng đang lười biếng với Hoàng hậu nương nương?”

Sở tiệp dư không được sủng, mới nên là người đến sớm nhất.

“Ngươi nói bậy bạ gì đó?” Sắc mặt Sở tiệp dư trắng bệch, quỳ xuống đất  “Hoàng hậu nương nương minh giám, thần thiếp tuyệt không có ý này.”

Chu hoàng hậu không thèm nhìn nàng ta một cái  “Trân dung hoa chỉ đùa với ngươi vài câu, sao lại dọa ngươi thành ra thế này?”

Mọi người liếc nhìn Lệ quý phi, Sở tiệp dư là người của Lệ quý phi nên chột dạ rồi 

“Vẫn là Hoàng hậu nương nương biết thần thiếp là người thích nói đùa nhất.”




/699

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status