Ngày Đầu Bị Thất Sủng, Ngày Sau Ta Khiến Hoàng Đế Phát Điên

Chương 16

/699



Chỉ khi yêu một người sâu đậm, người ta mới có thể đặt mình vào hoàn cảnh của đối phương mà chịu thiệt thòi, suy nghĩ cho người ấy như vậy.

Một người lòng dạ sắt đá như Tuyên Vũ Đế cũng không khỏi động lòng.

Trong chốn hậu cung này, những nữ nhân hắn từng sủng hạnh không ít, người nào cũng nói yêu hắn nhưng hắn nhìn ra được, họ yêu quyền lực và địa vị mà hắn ban cho hơn.

Từ nhỏ hắn đã biết, không chỉ đế vương vô tình, mà phi tần hậu cung còn vô tình hơn.

Cho dù ban đầu là một nữ nhân đơn thuần lương thiện nhưng ngâm mình trong hậu cung nhiều năm cũng sẽ biến thành một bộ mặt hoàn toàn khác.

Chốn thâm cung này chính là một con quái vật há cái miệng lớn như chậu máu, nuốt chửng hết thảy những phẩm chất tốt đẹp của những nữ nhân này.

Vậy Khương Hân Nguyệt... tình yêu của nàng dành cho hắn có thể kéo dài đến bao giờ?

Đêm đó, Hoàng đế không cùng Khương Hân Nguyệt tìm hiểu sự huyền diệu của cơ thể, mà nắm tay nàng, ngắm cả một gian phòng đầy hoa quỳnh suốt đêm.

Sáng sớm hôm sau, Tuyên Vũ Đế véo nhẹ lên má của Trân dung hoa đang say ngủ thì thầm bên tai nàng  “Tiểu lừa đảo, còn nói yêu trẫm tha thiết, đến trẫm dậy rồi mà vẫn còn ngủ.”

Khương Hân Nguyệt lật người, ngủ tiếp.

Trời vừa hửng sáng, nửa giường bên kia đã lạnh ngắt, Hỉ Thước và Sương Hàng hầu hạ Khương Hân Nguyệt trang điểm chải chuốt.

Hôm nay là lần đầu tiên nàng ra mắt trước mặt mọi người ở hậu cung, nàng không định che giấu tài năng cũng không muốn trở thành mục tiêu công kích của mọi người.

Một bộ kỳ trang màu xanh đậu càng tôn lên vẻ trong trẻo thoát tục của nàng, trên búi tóc tinh xảo rủ xuống chùm tua rua cùng màu, làn da trắng như tuyết, mắt sáng răng trắng, đẹp tựa như đóa ngọc lan trong mưa bụi Giang Nam, không vương nửa điểm bụi trần.

Dực Khôn Cung.

Khương Hân Nguyệt đến không sớm cũng không muộn, trong sảnh đã tụ tập không ít phi tần, chờ thỉnh an Hoàng hậu nương nương.

Vừa bước vào cửa, mười mấy ánh mắt dò xét đồng loạt đổ dồn lên người Khương Hân Nguyệt.

Nàng vịn tay Hỉ Thước, vững bước tiến vào  “Thần thiếp thỉnh an Hoàng hậu nương nương.”

Chu hoàng hậu cười vô cùng hiền hòa  “Ngươi có thể tái đắc thánh sủng là phúc khí của ngươi, phải biết trân trọng, tuyệt đối không được kiêu căng như trước nữa.”

Khương Hân Nguyệt đỏ mặt  “Thần thiếp đa tạ Hoàng hậu nương nương dạy bảo.”

Chu hoàng hậu lắc đầu  “Dạy bảo thì không dám, chỉ là không nỡ nhìn các cô nương trẻ đẹp như hoa các ngươi lãng phí năm tháng trong chốn cung cấm này nên cậy già lên mặt cho vài lời khuyên thật lòng mà thôi.”

Lương phi nói đùa  “Nếu Hoàng hậu nương nương mà già, vậy những người cũ từ tiềm để như chúng thần thiếp đây còn mặt mũi nào mà nói nữa, nương nương vẫn phong hoa chính mậu như lần đầu thần thiếp diện kiến người vậy.”

Sở tiệp dư che miệng ho một tiếng  “Nói đến đây, Trân dung hoa nương nương còn phải đa tạ Quý phi nương nương nhiều, nếu không phải Quý phi nương nương thưởng cho người một chậu hoa quỳnh, Hoàng thượng sao có thể dời hết tất cả hoa quỳnh của Tư Trân Phòng đến Tẩy Hà Điện chứ?”

Một câu nói muốn chọc tức chết hai người.




/699

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status