Tuyên Vũ Đế đang phê duyệt tấu chương, nét bút màu son đỏ gạch một dấu chéo lớn trên tấu chương “Vậy thì ngươi đem tất cả hoa quỳnh trong Tư Trân Phòng gửi đến Tẩy Hà Điện hết đi, một đóa hoa quỳnh không đủ xem, cả phòng hoa quỳnh nở rộ mới xứng với Trân dung hoa của trẫm.”
Dù cho là vẻ đẹp thoáng qua, một biển hoa quỳnh cũng là cảnh tượng huy hoàng có thể lưu lại vĩnh viễn trong lòng người.
Sau khi Chu hoàng hậu nghe được, lại được một trận cười.
Hoàng đế đây là đang xem Trân dung hoa như một món đồ chơi, sự sủng ái huy hoàng như vậy, không biết Trân dung hoa có chịu đựng nổi không?
Thật lòng yêu một người là sẽ bảo vệ người đó thật tốt. Chứ không phải biến nàng thành một cái bia ngắm, trở thành đối tượng ghen ghét của tất cả mọi người.
Trân dung hoa, không đáng lo ngại.
Sau gần hai ngày để mặt mộc ở cùng Hoàng đế, đêm nay Khương Hân Nguyệt trang điểm lộng lẫy, rực rỡ chói lòa.
Nàng mặc một bộ trường kỳ trang bốn màu nền hồng họa tiết trăm bướm đùa hoa, bên ngoài khoác một lớp áo sa lụa mỏng như cánh ve, đi một đôi giày đế hoa cùng tông màu với y phục, dáng điệu thướt tha, uyển chuyển yêu kiềụ
Tóc được chải thành kiểu bả đầu vểnh lên, trên đỉnh cài một đóa hoa rực rỡ làm bằng kỹ thuật điểm thúy, một bên treo tua rua năm màụ
Dáng vẻ này khiến cho Khương Vũ Đồng nghe tin mà đến cũng phải kinh ngạc đến không nói nên lời.
Ả ta trước nay vẫn biết Khương Hân Nguyệt xinh đẹp nhưng chưa từng thấy nàng trang điểm lộng lẫy như vậy “Ngươi... ngươi...”
“Tỷ tỷ đến chỗ ta muốn làm gì?”
Khương Hân Nguyệt nằm nghiêng trên giường sưởi, liếc mắt nhìn ả ta “Không có chuyện gì thì mau về đi, Hoàng thượng sắp đến rồi.”
“Ngươi chẳng lẽ đã quên trước khi vào cung phụ thân đã nói thế nào rồi sao?”
Khương Vũ Đồng tức giận nhìn nàng chằm chằm “Ngươi chẳng qua chỉ là một thứ nữ, ở nhà cũng chỉ là nền cho ta, đừng tưởng rằng vào cung được mấy phần sủng ái thì có gì khác biệt.”
Đèn cung đình ngoài nhà khẽ lay động hai ba cái, chiếu rõ thêm mấy bóng đen, Khương Vũ Đồng quay lưng ra ngoài cửa dĩ nhiên không nhìn thấy.
Khương Hân Nguyệt sao có thể bỏ qua cơ hội tẩy trắng cho mình này, nàng từ trên giường sưởi ngồi dậy, rơi xuống hai giọt lệ trân châu “Từ khi vào cung đến nay, ta vẫn luôn ghi nhớ lời dạy của phụ thân, ta vừa được Thánh sủng, là tỷ nói ta phải nhường Hoàng thượng cho tỷ, ta mới cố ý chọc giận Quý phi nương nương, cho tỷ cơ hội thể hiện sự yêu thương của tỷ đối với ta, để Hoàng thượng nhìn tỷ bằng con mắt khác. Nhưng tỷ không những không bảo vệ ta, còn thừa cơ hãm hại, bây giờ ta bất ngờ lại được Thánh tâm, tỷ còn muốn ta làm thế nào nữa?”
“Ngươi có thể dùng lại kế cũ, lần này ta nhất định sẽ không mặc kệ ngươi nữa.”
Khương Vũ Đồng sốt ruột nắm lấy cánh tay nàng “Hân Nguyệt, ta chịu đủ những ngày tháng không được sủng ái trong cung này rồi, ai cũng có thể bắt nạt ta, ngươi giúp ta lần cuối cùng này nữa thôi, chỉ cần ta có thể được Hoàng thượng sủng ái, ta sẽ báo đáp ngươi, được không?”
“Không Từ nay về sau, ta sẽ không đẩy Hoàng thượng ra ngoài nữa.”
“Tại sao?”
Khương Vũ Đồng dùng sức kéo một cái rồi đẩy, liền đẩy Khương Hân Nguyệt ngã xuống đất, hành động điên cuồng dọa cho Hỉ Thước và Sương Hàng phải che chắn trước mặt chủ tử nhà mình.
|
/699
|

