Hai người nhìn nhau, bầu không khí ái muội dâng cao, ánh mắt của hắn mang tính xâm lược cực mạnh, nhiệt độ nóng bỏng từ lòng bàn tay khiến Khương Hân Nguyệt đỏ mặt tía tai.
Vương Đắc Toàn thấy vậy, vội vàng ra hiệu cho cung nhân trong điện lặng lẽ lui ra rồi ra ngoài cửa đứng gác.
Trong phòng vừa yên tĩnh, Tuyên Vũ Đế liền như một con mãnh thú, cúi đầu cắn lấy đôi môi ngọt ngào của nàng.
Một lúc lâu sau, hắn mới buông môi ra, cả hai đều thở dốc, ánh mắt như tơ vương.
Khương Hân Nguyệt sờ lên đôi môi anh đào sưng đỏ, ngượng ngùng liếc Tuyên Vũ Đế một cái, cái liếc mắt đầy quyến rũ phong lưu đó khiến hắn không muốn chờ đợi thêm nữa, giữa ánh nến chập chờn, căn phòng ngập tràn sắc hương sống động.
Trong hậu cung phi tần đông đảo, ngày thường mỗi người một vẻ nhưng lên đến giường thì ai cũng như ai, để Tuyên Vũ Đế chiếm vị trí chủ đạo tuyệt đối, lâu dần thành ra nhàm chán vô vị.
Nhưng Khương quý nhân thì khác
Nàng dám tùy ý chỉ huy bậc đế vương, lời lẽ của nàng táo bạo, khiến một Tuyên Vũ Đế kiến thức rộng rãi cũng phải tim đập nhanh.
Cảm giác này quá mới lạ Quá kích thích
Khiến người ta không thể ngừng lại, chỉ muốn làm nàng thoải mái hơn nữa, để lộ ra nhiều tư thái quyến rũ hơn, nói ra nhiều lời làm rung động lòng người hơn.
Tiểu thuyết toàn lừa người, Hoàng đế cũng không thể một đêm bảy lần, nhiều nhất là bốn năm lần nhưng được cái dũng mãnh bền bỉ.
Chỉ không biết con ngựa giống Tuyên Vũ Đế này ở cung của các phi tần khác có như vậy mà không biết đủ hay không?
Nam nhân đời sau đều ngưỡng mộ cuộc sống hạnh phúc đêm đêm hát ca của Hoàng đế, thật ra Khương Hân Nguyệt thấy làm Hoàng đế cũng khá đáng thương.
Trong cung nhiều nữ nhân như vậy, chỉ chờ để “chơi” một mình hắn, bất kể hắn có thích hay không, vì để duy trì tiền triều, hắn vẫn phải cho “chơi”.
Nhưng Khương Hân Nguyệt không hề đồng cảm với hắn.
Đây gọi là ở chức vụ nào, làm việc của chức vụ đó.
Giống như việc bây giờ nàng đã trở thành một thành viên trong đội quân “chơi” Hoàng đế, chẳng phải cũng đang dùng hết mọi cách để lấy lòng hắn, nhằm mưu cầu cuộc sống gấm vóc lụa là hay sao?
“Khụ khụ...”
Sau bữa tiệc linh đình, Tuyên Vũ Đế ho nhẹ hai tiếng, tay hắn đang mặc y phục chợt khựng lại “Vương Đắc Toàn ”
“Nô tài có mặt.”
Ngoài cửa lập tức có tiếng động, mấy thái giám khiêng nước nóng đổ vào thùng tắm sau bình phong.
Nữ nhân trên giường hai mắt nhắm nghiền nhưng hàng mi dài như cánh bướm lại khẽ rung, ngón tay níu chặt chăn, trông như đang xấu hổ không dám mở mắt.
Hoàng đế cười khẽ, bế nàng vào thùng tắm, Vương Đắc Toàn nghe trong tiếng nước chảy róc rách, giọng Hoàng đế không giận mà uy vang lên “Ngày mai bảo Nội Vụ Phủ mang một ít hương ngải cứu đến Tẩy Hà Điện.”
Vương Đắc Toàn ngửi thấy mùi thảo dược kém chất lượng trong không khí, vội vàng gật đầu tuân lệnh.
Trong đầu điên cuồng suy nghĩ, mình chắc là chưa từng đắc tội với vị Khương quý nhân bản lĩnh ngút trời này đâu nhỉ?
“Ưm…”
Khương Hân Nguyệt vốn chỉ giả vờ ngủ nhưng sau đó Hoàng đế rất dịu dàng, khiến nàng mơ màng thiếp đi thật.
Sáng sớm hôm sau, Hoàng đế phải đi thượng triều, Khương Hân Nguyệt toàn thân đau nhức cũng không dậy nổi, chỉ khoác một chiếc áo ngoài màu trắng, y phục xộc xệch ngồi trên giường, đung đưa đôi chân nhỏ trắng nõn hồng hào, mỉm cười nhìn hắn.
|
/699
|

