Note Nữ chính là người hiện đại và có học vị cao xuyên không, nên tác giả sẽ có dùng 1 số từ hiện đại đứng ở góc nhìn của nữ chính. Đây không phải lỗi xưng hô hay dùng từ. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.
“Bốp ”
Ngay giây đầu tiên xuyên đến Đại Yến, Khương Hân Nguyệt đã ăn trọn một cái tát nảy lửa.
Còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, chân nàng lại bị người ta đá một cú, loạng choạng quỳ rạp xuống con đường lát đá cuội trong ngự hoa viên.
Dưới nắng gắt, phía trên đầu nàng là một vị phi tần ăn mặc lộng lẫy, dung nhan tuyệt sắc. Đôi mắt phượng sắc bén khiến ai trông vào cũng phải khiếp sợ, làn da mịn màng trắng sáng, đầu ngón tay còn đeo hộ giáp khảm ngọc quý. Nhìn qua đã biết đây là một sủng phi bậc nhất chốn hậu cung.
“Không lẽ Khương quý nhân bị nắng nóng làm choáng váng đầu óc rồi? Nương nương vừa nhìn trúng cành hải đường kia, đó là phúc phận của hoa hải đường. Ngươi lại ngang nhiên hái đi, chẳng khác nào làm bẩn hương sắc của nó.”
Mặt và đầu gối bỏng rát, Khương Hân Nguyệt lảo đảo, cúi gập đầu xuống đất
“Quý phi nương nương minh giám, thiếp thật sự không biết nương nương vừa ý cành hải đường đó. Nếu sớm hay, sao thiếp có gan tranh giành với nương nương. Nương nương là vầng trăng sáng trên cao, còn thiếp chỉ như hạt bụi dưới chân, nào dám mạo phạm?”
Người ta thường nói ngàn chiêu vạn kế, chỉ có nịnh hót là chưa bao giờ sai. Chuyện còn chưa rõ đầu cua tai nheo ra sao, bản thân lại đang ở thế yếu, chi bằng gác hết tôn nghiêm sang một bên, cúi đầu nhún nhường cho yên thân thì hơn.
Tóm lại một câu Nàng sai rồi, sai to
“Hừ ”
“Đã biết lỗi thì quỳ ở đây 2 canh giờ để nhớ cho kỹ. Tịch Nguyệt, lập tức lên kiệu hồi cung.”
Khắp bốn phía, phi tần và đám cung nhân nhìn nàng bằng ánh mắt giễu cợt, xen lẫn coi thường. Nhưng Khương Hân Nguyệt chẳng mảy may đỏ mặt. Trước khi xuyên qua, nàng vốn là chuyên gia trị liệu tâm lý cao cấp tại một bệnh viện tư dành cho giới quý tộc ở thủ đô.
Chuyên ngành đại học của nàng chính là tâm lý học, chỉ trong vòng 1 năm đã khéo léo nắm bắt tâm lý từng vị khách VVIP, nhờ vậy mà thăng chức vù vù, trở thành trưởng bộ phận tâm lý với mức lương cả triệu tệ.
Thế nên mấy câu mỉa mai vặt vãnh như này, nàng chỉ coi như chuyện cười cho qua.
Nắng chang chang trên đầu, mồ hôi ròng ròng ướt lưng áo, trông nàng nhếch nhác chẳng khác nào chú chó nhỏ vừa bị đuổi khỏi nhà.
Đúng lúc ấy, một luồng ký ức xa lạ bất chợt ùa vào trong đầu, Khương Hân Nguyệt mới vỡ lẽ bản thân đã xuyên đến một triều đại chưa từng tồn tại trong lịch sử Đại Yến.
Nguyên chủ vốn là thứ nữ trong nhà Hồng Lư Tự Thiếu khanh, phẩm cấp chính tứ phẩm. Chỉ vì dung mạo nổi bật hơn hẳn các tỷ muội nên được chọn cùng đích tỷ tiến cung hầu hạ vua.
Ý của nhà họ Khương vốn là muốn nàng làm nền, phụ giúp cho đích tỷ đoan trang đĩnh đạc giữ vững ân sủng. Nào ngờ nguyên chủ chỉ là bình hoa có sắc không tài, vừa được hoàng đế sủng ái hai ngày đã vội đắc ý, ngông nghênh quên hết chừng mực.
Chỉ vì bị người khích vài câu, nàng ta đã dám ngang nhiên tranh đấu với Lệ quý phi sủng phi đứng đầu hậu cung.
|
/699
|

