Trời đất rộng lớn thế này thì tìm kiểu gì đây?
Nha đầu này không phải đang làm khó phụ thân con sao?” Nghe vậy, Cố Tùy khẽ nhíu mày.
Ông ta nhìn gương mặt tái nhợt nhưng xinh đẹp của Cố Ngôn Âm, ánh mắt dừng lại trên đôi mắt ẩn chứa chút mong đợi kia, một lúc sau mới trầm giọng nói “Ta biết rồi.” “Chuyện này đợi về nhà rồi nói saụ Bây giờ việc quan trọng là đưa các con đến rừng Nặc Nhật trước đã.” Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi thực sự nghe lời này từ miệng Cố Tùy, Cố Ngôn Âm vẫn không khỏi lạnh lòng.
Nữ nhi ruột của mình rơi xuống vực, trong suốt thời gian đó ông ta không hề ghé qua xem một lần.
Ngay cả khi biết nàng bị người khác đẩy xuống, thì phản ứng của ông ta cũng chỉ là một câu hờ hững ‘Đợi về nhà rồi nói saụ’ Cố Ngôn An nghe vậy cũng sững người, sau đó lại thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn dáng vẻ Cố Tùy hết mực bảo vệ mẹ con Trình Dao, Cố Ngôn Âm cảm thấy lồng ngực nhói lên, trong lòng tràn ngập chua xót.
Có lẽ là cảm xúc còn sót lại của cơ thể này.
Cố Ngôn Âm im lặng nhìn Cố Tùy đang quan tâm chăm sóc Trình Dao, vừa cười nói với Cố Ngôn An vừa bước ra khỏi phòng.
Ba người họ trông như một gia đình hạnh phúc.
Còn nàng, nữ nhi ruột thịt, lại giống như người ngoài.
Cố Ngôn Âm cúi đầu và vô thức xoắn góc váy.
Trong mắt Cố Tùy, có lẽ chưa bao giờ coi nàng là nữ nhi ruột.
Người ông ta quan tâm chỉ có Trình Dao.
Cố Tùy chịu cưới mẫu thân nàng cũng chỉ vì lúc đó Trình Dao đã gả cho người khác.
Với ông ta, thì ngoài Trình Dao ra, cưới ai cũng không khác biệt.
Khi ấy, Cố gia vẫn chỉ là một gia tộc nhỏ không mấy tiếng tăm, còn mẫu thân của Cố Ngôn Âm lại là nữ nhi của Đại trưởng lão Liệt Vực Tông, một trong tám tông môn lớn nhất.
Bà vừa gặp đã phải lòng Cố Tùy, bất chấp sự phản đối của phụ thân mình, thậm chí còn đoạn tuyệt quan hệ, quyết ý gả cho ông ta.
Nhưng lúc sinh Cố Ngôn Âm, thì bà lại bị khó sinh mà qua đời.
Không lâu sau, Cố Tùy cưới Trình Dao làm kế thất.
… Cố Ngôn Âm đi theo mọi người ra khỏi khách điếm, chỉ thấy Cố Tùy tìm được một khoảng đất trống bên ngoài, triệu hồi một pháp khí phi hành.
Ban đầu, pháp khí này chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay, nhưng khi gặp gió lại lớn lên nhanh chóng.
Chỉ trong chốc lát, đã to bằng một ngôi nhà.
Mọi người lần lượt nhảy lên pháp khí, Cố Tùy ném hai viên linh thạch vào đuôi nó.
Pháp khí khẽ rung lên, rồi từ từ bay lên không trung.
Cố Tùy và Trình Dao vào thẳng phòng trong, nhóm đệ tử Lưu Vân Tông thì ngồi tụ tập trên boong tàu, mơ hồ lấy Phó Dư làm người dẫn đầụ Lúc này ai nấy đều phấn khích, bởi đây là lần đầu tiên họ được tham gia đại hội tranh tài của tám đại tông môn.
Nam tu từng chế giễu Cố Ngôn Âm lúc trước đang ngồi cạnh Cố Ngôn An, và lớn tiếng nói “Nghe nói bây giờ muội có thể dùng Huyền Âm Địch để tấn công rồi à?” Cây sáo.
Nghe vậy, Cố Ngôn An khẽ mỉm cười, có chút ngại ngùng “Ừm, có thể dùng nó để tấn công rồi, nhưng uy lực còn rất nhỏ thôi.” Những người khác nghe vậy liền thi nhau khen ngợi "Muội đã có thể phát động tấn công, thật lợi hại, hơn nữa muội mới chỉ thức tỉnh pháp khí bản mệnh hai tháng mà thôi " "Đúng vậy, ta đến giờ còn chưa thức tỉnh được gì " "Tu luyện
|
/784
|

