nhìn cảnh một nam tu sĩ vừa cười nói với mình lúc nãy bị bầy Liệt Diễm Lang ăn tươi nuốt sống.
Cảnh máu me thê lương ấy khiến nàng ta như muốn sụp đổ "Chẳng phải ở đây có các trưởng lão từ tám đại tông môn luân phiên trấn giữ sao?
Tại sao lại thành ra thế này?” “Những linh thú này làm sao lại biến thành như vậy?” Phó Dư nhìn khu rừng tối om trước mặt mà thở hổn hển, mạch máu trên cổ nổi rõ và bàn tay cầm kiếm cũng hơi run rẩy.
Trong bóng đêm, khu rừng ban ngày trông như tiên cảnh, giờ đây lại giống một con quỷ dữ chực chờ nuốt chửng mọi thứ.
Hắn ta trầm mặc một lát và đưa tay quệt đi vết máu trên mặt, vẻ mặt thường ngày lười nhác giờ đã hoàn toàn biến mất "Là Yêu Vương hiện thế.” Những linh thú cảm nhận được khí tức của Yêu Vương, theo bản năng tìm cách chạy trốn khỏi nơi này.
Mà đám người bọn họ lại quá xui xẻo, vừa hay lại đụng phải bầy sói đang đói khát.
… Các đệ tử xung quanh nghe thấy, đều sững sờ trong giây lát.
"Yêu Vương" là khái niệm quá xa vời với bọn họ.
Mặc dù ai cũng từng nghe qua, nhưng chưa bao giờ tận mắt chứng kiến.
Theo cách tính của nhân loại, linh thú chỉ khi đạt tới cảnh giới Độ Kiếp trở lên mới được gọi là Yêu Vương.
So với nhân loại, linh thú không chỉ sở hữu linh lực mạnh mẽ mà còn có thân thể cường tráng đáng sợ hơn nhiềụ Bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng.
Cố Ngôn Âm mím môi, siết chặt thanh trường kiếm trong tay, ánh mắt quét qua bầy sói.
Chúng bao vây họ kín mít, muốn thoát thân chỉ có cách mở đường máụ Hơn nữa, từ nãy đến giờ, nàng cảm giác được hình xăm trên cổ tay như bị thứ gì đó kích thích, nóng rực hơn thường ngày.
Nếu nàng nhớ không nhầm, vách đá nơi lần đầu gặp Yến Kỳ Vọng dường như nằm ở hướng tây nam… Cố Ngôn An nhìn bầy sói xung quanh và hốc mắt đỏ lên, nước mắt dâng trào.
Ngực nàng ta như muốn nổ tung.
Dù ở kiếp trước, nàng ta vẫn luôn sống trong nhung lụa.
Những linh thú từng thấy hầu hết đều hiền lành đáng yêu, kể cả loài hung mãnh cũng đã bị bẻ nanh nhổ vuốt và hoàn toàn vô hại.
Đây là lần đầu tiên nàng ta đối diện với một bầy linh thú khát máu muốn ăn thịt người như vậy.
Nàng ta không muốn chết Nàng ta còn chưa trở thành thê tử của Phó Tứ, còn chưa kịp giẫm đạp Trần Lục dưới chân mình.
Nàng ta không thể chết được Trong cơn sợ hãi tột độ, Cố Ngôn An bối rối nhìn quanh, sắc mặt trắng bệch như một đóa hoa mong manh trong gió.
Đúng lúc này, bầy sói đã xé xác nam tu sĩ xong lại lần nữa lao về phía bọn họ.
Mùi máu tanh kích thích bầy Liệt Diễm Lang, khiến chúng càng thêm điên cuồng.
Cố Ngôn Âm dần kiệt sức, trong lòng ngày càng bực bội.
Nhưng càng phiền hơn cả là từ nãy đến giờ, Cố Ngôn An cứ đi theo sát nàng vừa khóc vừa rên ɾỉ.
Tiếng khóc yếu ớt liên tục vang lên, như len lỏi vào tai nàng, không cách nào xua đi.
Khi nàng vừa đẩy lùi được một con sói khổng lồ thì bất ngờ nghe thấy Cố Ngôn An hét lên thảm thiết, rồi lao tới ôm chặt lấy cánh tay nàng.
Tim Cố Ngôn Âm giật thót.
Nàng vội vàng nâng kiếm định đâm con sói phía sau, nhưng vì cánh tay bị giữ chặt nên động tác chậm lại một chút.
Vuốt sắc của con sói cào trúng cánh tay nàng, máu nóng bắn tung tóe.
Sắc mặt Cố Ngôn Âm lập tức tái nhợt, mồ hôi lạnh túa ra
|
/784
|

