Ngôn Âm thoáng nghi ngờ liệu mình có nghe lầm không, nàng bèn nhắm mắt lại.
Một lát sau, nàng quay đầu nhìn về phía Tây Nam của khu rừng, đôi mày khẽ chau lại.
Nàng đứng dậy và nói với mọi người “Mau rời khỏi đây.” Trong sơn động vốn dĩ cực kỳ yên tĩnh, lời nói của nàng khiến tất cả đều ngơ ngác.
Cố Ngôn An cũng kinh ngạc nhìn nàng, sau đó vội kéo tay nàng, muốn giữ nàng lại, đồng thời đỏ mặt xin lỗi mọi người “Thật ngại quá, muội muội của ta đầu óc có chút vấn đề, đã làm phiền mọi người rồi ” “Âm Âm, đừng làm loạn nữa, mọi người đang nghỉ ngơi ” Giọng của Cố Ngôn An pha lẫn một chút trách móc "Như vậy không hay đâu ” Thế nhưng, sau một hồi giằng co, nàng ta mới nhận ra rằng, Cố Ngôn Âm trông gầy yếu là thế nhưng nàng ta lại không thể kéo nàng nhúc nhích được chút nào.
Cố Ngôn An cuống quýnh đến mức mắt đỏ hoe.
Một nam tu trước đó từng châm chọc Cố Ngôn Âm hừ lạnh, cất giọng mỉa mai nói “Giữa đêm khuya còn phát bệnh cái gì thế?
Đúng là đồ ngốc ” Cố Ngôn Âm nhíu mày, khẽ nói “Có thứ gì đó đang đến gần.” Nàng có thể nghe thấy rõ ràng, những tiếng bước chân càng lúc càng gần, giống như một bầy thú lớn đang lao về phía này với tốc độ kinh hoàng.
“Âm Âm, muội đừng quậy nữa ” Cố Ngôn An đang định nói thêm thì thấy Phó Dư, người nãy giờ vẫn luôn im lặng, đột ngột mở mắt và lạnh giọng nói "Đi, rời khỏi đây.” Hắn ta nhìn Cố Ngôn Âm một cái, ánh mắt như đang đánh giá một người hoàn toàn xa lạ "Quả thật có một bầy linh thú lớn đang lao tới đây.” Cố Ngôn An ngây người, hiển nhiên Phó Dư rất có uy tín trong nhóm đệ tử này.
Nghe hắn ta nói vậy, những người trước đó còn bất mãn cũng lần lượt đứng dậy "Đi đâu?” “Phía Bắc.” Bên ngoài sơn động, màn đêm dày đặc nhưng khung cảnh im ắng đến lạ thường.
Thậm chí không thấy cả lông chim, càng không có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.
Một nam tu trước đó thấy vậy thì không khỏi ngán ngẩm và lẩm bẩm nói “Giữa đêm khuya gây chuyện, đúng là có bệnh ” Hắn ta tỏ ra không muốn rời đi và cũng có vài người giống hắn ta, hoàn toàn không tin lời Cố Ngôn Âm, cứ như thể chẳng nghe thấy gì, vẫn ngồi ung dung tại chỗ.
Cố Ngôn Âm thấy vậy thì không buồn bận tâm thêm.
Lời đã nói đến mức này, tin hay không là tùy họ.
Nàng lập tức ra khỏi sơn động, chạy nhanh về phía Bắc.
Phó Dư cùng mấy người khác cũng không chần chừ, nhanh chóng bám theo nàng.
Cố Ngôn An đứng ngây người nhìn theo bọn họ rời đi, một lát sau mới phản ứng lại.
Nàng ta do dự chốc lát, cuối cùng cũng quyết định chạy theo.
Nam tu kia thấy vậy thì bĩu môi, khinh thường nói “Làm bộ làm tịch, ở đây có trưởng lão của tám đại tông môn luân phiên trấn thủ, chẳng lẽ còn không lợi hại hơn bọn họ?
Đúng là diễn trò ” “Còn có người tin kẻ ngốc đó?
Cười chết mất ” Cố Ngôn Âm vừa ra khỏi sơn động liền lao nhanh về phía Bắc, Phó Dư và những người khác chạy sát phía saụ Cố Ngôn An mới chạy được một đoạn đã thở hồng hộc, tay run rẩy ôm lấy ngực.
Nàng ta hối hận vì đã chạy theo, nhưng nghĩ đến việc quay lại sơn động một mình giữa đêm tối, nàng ta lại không dám.
Khi họ vừa băng qua một đám cỏ Vong Ưu, đã có những đệ tử khác nghe thấy phía sau vang lên những tiếng bước chân mơ hồ, như tiếng
|
/784
|

