Một Đêm Với Phản Diện, Cả Đời Bị Truy Sủng

Chương 19

/784



ta không muốn ở lại thêm một khắc nào nữa.

Ông ta trầm giọng nói “Linh thạch con đã nhận rồi, còn không mau đi theo tỷ tỷ con vào trong.” Nói xong, ông ta lại bổ sung thêm một câu “Ở ngoài này nhớ nghe lời tỷ tỷ con.” Cố Ngôn Âm ngoan ngoãn gật đầu, bước theo sau nhóm đệ tử Lưu Vân Tông đi sâu vào rừng.

Cố Tùy và Trình Dao thấy vậy, cũng không muốn ở lại lâụ Sau khi chào hỏi Trần trưởng lão qua loa vài câu rồi cả hai liền vội vàng rời đi.

Đợi đến khi đã rời khỏi tầm mắt mọi người, nụ cười trên mặt Trình Dao mới hết cứng đờ.

Bà ta nhìn Cố Tùy, người đang trông có vẻ không vui, giọng điệu của bà ta mang theo chút ấm ức “Lão gia…” “Chuyện vừa nãy, người có phải đang giận thiếp không?” Trình Dao vừa nói vừa vân vê chiếc khăn trong tay, đôi mắt đỏ hoe và thoáng ngấn lệ.

Cố Tùy thấy vậy, chỉ có thể thở dài bất đắc dĩ nói “Sao ta lại giận nàng được.” Nghe vậy, Trình Dao khựng lại, đôi mắt rưng rưng càng thêm đáng thương “Vậy có phải Âm Âm giận thiếp không… Con bé có phải không thích thiếp không?” Nghe đến cái tên Cố Ngôn Âm, sắc mặt Cố Tùy càng thêm khó coi.

Ông ta lạnh lùng nói “Không phải lỗi của nàng.

Ta thấy con bé này cánh cứng rồi, còn bày mưu tính kế với cả phụ mẫu mình.

Những chuyện khác thì ngu xuẩn như heo, vậy mà giỏi nhất là cái khoản tính toán với người nhà ” “Đợi nó về ta sẽ dạy cho nó một bài học ” Trình Dao nghe vậy, trên mặt hiện ra vẻ bất đắc dĩ.

Bà ta mỉm cười, nước mắt còn chưa khô đã bật cười thành tiếng “Thiếp chịu chút ấm ức cũng không sao, nhưng ông đừng giận con bé.

Âm Âm nó vẫn còn nhỏ, chưa hiểu chuyện cũng là bình thường, có sai sót gì ông đừng mắng nó nặng lời.” Cố Tùy nghe vậy, ông ta chỉ biết lắc đầu và thở dài nói “Nàng đó ” Hai người đi chậm lại, trò chuyện thêm vài câu rồi dìu nhau rời đi, họ tiến về phía pháp khí phi hành.

Trần trưởng lão nhìn bóng dáng họ khuất dần, ông ta bất giác lắc đầu và ánh mắt mang theo chút bất đắc dĩ.

Lúc này, ông nghe thấy vài nữ tu khác đang thì thầm bàn tán “Ta còn tưởng bà ta thật lòng coi nha đầu đó là con ruột, hóa ra đều là giả bộ cả.” “Bộ y phục kia đúng là thảm hại, ngay cả gia nhân nhà ta cũng chẳng thèm mặc.

Đem so với Cố Ngôn An, đúng là… chậc chậc…” Vài người nhìn nhau, ánh mắt mang theo chút chế giễụ Cố Ngôn An bình thường luôn ra vẻ ngây thơ yếu đuối, giờ lại bị người ta soi mói, họ tự nhiên cảm thấy hả hê.

Trần trưởng lão thở dài, trong lòng cũng thấy có chút cảm khái.

Ông ta từng quen mẫu thân của Cố Ngôn Âm, là nữ nhi của một vị tiền bối có tiếng.

Tiếc rằng bà ấy qua đời sớm, còn phụ thân bà ấy thì vẫn bế quan nhiều năm.

Nếu ngài ấy xuất quan, chắc chắn Cố Ngôn Âm không đến nỗi bị đối xử thảm như vậy, càng không để đến mức bị tổn thương đầu óc.

Đáng tiếc thay Cố Ngôn Âm bước theo sau đệ tử Lưu Vân Tông tiến sâu vào rừng.

Không ai nhắc lại chuyện xảy ra ban nãy.

Nàng làm như không thấy ánh mắt ám chỉ, vẻ mặt muốn nói lại thôi của Cố Ngôn An, tự mình cẩn thận quan sát xung quanh.

Khu rừng này có những thân cây cao lớn hơn hẳn bình thường, ánh sáng yếu hơn rất nhiều, tạo cảm giác âm u, lạnh lẽo.

Ngoại vi rừng hầu như không có linh thú, vì đã bị các




/784

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status