Một Đêm Với Phản Diện, Cả Đời Bị Truy Sủng

Chương 15

/784



có khi ngay cả tạp dịch trong Cố gia cũng còn giàu hơn Cố Ngôn Âm không kìm được ngọn lửa giận trong lòng.

Dưới sự cai quản của Trình Dao, mỗi tháng nàng chỉ nhận được đủ ăn đủ mặc, chẳng được thêm dù chỉ là một viên linh thạch.

Thế mà bên ngoài, bọn họ luôn tỏ ra yêu thương nàng như con ruột, thậm chí khoe khoang rằng dù Cố Ngôn Âm ngốc nghếch, họ cũng không bạc đãi nàng, để nhận được tiếng thơm.

Nếu không phải ban ngày nhìn thấy Trình Dao và Cố Ngôn An người đầy châu báu, nàng còn tưởng Cố gia đã phá sản rồi Theo những gì nàng biết, năm xưa khi mẫu thân nàng gả vào Cố gia, mang theo không ít linh thạch và bảo vật.

Đống tài sản ấy đủ để nàng sống sung túc cả đời.

Nhưng hiện giờ, Cố Tùy lại lấy hết những gì mẫu thân nàng mang đến để nuôi nữ nhân khác.

Trong khi đó, nữ nhi ruột của ông chẳng nhận được gì, đến ăn mặc còn phải chật vật.

Nếu mẫu thân nàng biết được, chắc bà sẽ tức đến nhảy khỏi mộ mà đánh chết cả đám người này Cố Ngôn Âm giận dữ nhét đống đồ vào lại túi trữ vật, thầm nhủ nhất định phải lấy lại tất cả.

Cho dù không dùng, cũng tuyệt đối không để những kẻ đó được lợi Nàng thở dài, nhắm mắt định thần, bắt đầu quan sát linh lực trong cơ thể.

Cơ thể này có thiên phú không tệ, nếu không thì làm sao có thể thức tỉnh được ‘Lưu Ngọc Tỳ Bà’ cấp 9.

Nhưng do một số lý do, tu vi hiện tại chỉ ở mức luyện khí đại viên mãn.

Cố Ngôn Âm khẽ động ý niệm, lập tức, một tia sáng yếu ớt lóe lên trong tay nàng.

Dưới ánh sáng mờ ảo ấy, một chiếc tỳ bà xuất hiện trên tay nàng.

Tỳ bà này hơi nặng, dáng vẻ vừa tinh xảo lại vừa mang nét cổ kính, nằm yên trong lòng nàng, chẳng có gì đặc biệt khi nhìn bề ngoài.

Cố Ngôn Âm thử gảy nhẹ dây đàn.

Những sợi dây trông có vẻ mỏng manh, như chỉ cần chạm nhẹ là đứt, nhưng lại không hề lay động, cũng chẳng phát ra chút âm thanh nào.

“…” Thật ngượng ngùng.

Nàng nghiên cứu chiếc tỳ bà thêm một hồi, vẫn không thu hoạch được gì, đành đặt nó sang một bên, rồi tập trung vào tu luyện.

Một đêm trôi qua không ngủ.

Sau khi Cố Ngôn An rời khỏi phòng Cố Tùy, nàng ta cố gắng giữ bình tĩnh trước mặt đệ tử Lưu Vân Tông.

Nhưng về đến phòng, nàng ta không kìm được sự vui mừng.

Trong lòng nàng ta đầy kích động, đôi má ửng hồng, vội lấy chiếc chuông nhỏ ra từ trong túi trữ vật.

Chiếc chuông vừa lạnh lẽo vừa trơn láng.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Cố Ngôn An đã có cảm giác rằng đây chắc chắn là bảo vật Kể từ khi trọng sinh, trực giác của nàng ta luôn rất chính xác.

Trực giác này đã giúp nàng ta rất nhiều lần, thậm chí ngay cả chuyện liên quan đến Phó Dư, nàng ta cũng đã cược đúng.

Cố Ngôn An cẩn thận quan sát chiếc chuông, hy vọng có thể nhìn ra điều gì bất thường.

Tuy nhiên, bất kể nàng ta dùng cách gì, từ đốt lửa, ngâm nước, đến các phương pháp khác, chiếc chuông vẫn không có chút thay đổi nào.

Cho đến khi nghiên cứu đến nửa đêm, chiếc chuông vẫn không hề có bất kỳ biến hóa nào.

Cố Ngôn An vẫn không cam lòng.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy mặt trăng bị che khuất một nửa, ánh mắt nàng ta bỗng sáng lên.

Sau đó, nàng rút ra một con dao, nhẹ nhàng rạch một đường trên lòng bàn tay.

Máu tươi nóng hổi từ vết thương chảy ra, nhỏ xuống chiếc chuông.

Ngay khi giọt máu đỏ rực rơi lên bề




/784

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status