Mỗi Lần Cứu Người, Tôi Lại Được Thưởng Một Đại Lão

Chương 7

/858



Bệnh viện Hoa Kim đi ” Một người trong đám còn thêm lời “Bạn tôi là bác sĩ khoa xương khớp ở đó, tôi đã gọi rồi.

Vừa tới cửa sẽ có người đẩy cáng ra đón.

Kiểm tra xong, báo cáo thương tích sẽ giao cho cảnh sát ” Huấn luyện viên Trần và Khương Duẫn liên tục cảm ơn, lập tức nổ máy, hướng thẳng về Bệnh viện tư nhân Hoa Kim cách đó chưa tới hai cây số.

Còn người mẹ của hai đứa trẻ bị vây giữa đám đông, vừa tức vừa sợ, như một con sư tử cái xù lông “Con tôi cũng bị thương, chúng tôi cũng phải đi bệnh viện Các người đừng cản, nếu làm lỡ chuyện, tôi không để yên đâu ” Một người đàn ông trong đám đông trừng mắt “Đi bệnh viện?

Bà với con bà nên đến đồn cảnh sát thì đúng hơn Không dạy con cho tử tế, lần sau còn làm loạn nữa ” Một người khác nói mỉa “Con bà chỉ trầy có tí da, đợi thêm lát chắc vết thương tự liền luôn rồi ” Bên cạnh trung tâm thương mại có mấy bác tài xe ôm đứng hóng nãy giờ, lúc này nổ máy chạy lại “Nào nào, muốn đi bệnh viện phải không?

Tôi biết một phòng khám gần đồn cảnh sát, lên xe đi, chuyến này tôi không lấy tiền.” Mọi người vỗ tay tán thành “Đi, đi luôn Đến phòng khám khám cho xong rồi vào thẳng đồn cảnh sát làm việc ” “Không thể để họ chạy mất Tiền viện phí, tổn thất tinh thần và tiền mất việc của cô ếch kia, họ phải chịu hết ” Dưới ánh mắt giám sát của đám đông, người mẹ và hai đứa con bị đưa tới phòng khám Khang Khang, mà sát bên chính là Đồn cảnh sát Hoa Kim.

Chẳng cần ai áp giải, người dân nhiệt tình báo lại toàn bộ sự việc, cảnh sát liền lập tức xuất hiện tại phòng khám để lấy lời khai.

Chiếc xe của huấn luyện viên Trần lao đi trên đường, khung cảnh hai bên cửa sổ vụt lùi lại phía saụ Khương Duẫn quay sang thấy “Ếch Nhỏ” nằm im không động đậy, tim liền giật thót.

Anh khẽ nói “Xin lỗi vì mạo phạm.” Rồi cẩn thận cởi bỏ bộ đồ mascot nặng nề khỏi người cô.

Khi lớp vải xanh được tháo ra, bên trong là một cô gái trẻ măng, Khương Duẫn sững sờ.

Anh còn tưởng đó là một chàng trai nhỏ người, không ngờ lại là một cô gái xinh xắn như vậy.

Sao cô ấy lại phải làm công việc vất vả này chứ?

Thấy Hạ Lễ Lễ nhắm nghiền mắt, Khương Duẫn hoảng hốt, bàn tay run rẩy đưa lên kiểm tra hơi thở của cô...

Khương Duẫn vừa mới hơi nghiêng người lại gần Hạ Lễ Lễ một chút thì đã nghe thấy tiếng thở đều đều khi ngủ.

Thì ra chỉ là quá mệt, ngủ thiếp đi rồi.

Khương Duẫn “...” Trẻ trung thật tốt, cứ đặt lưng xuống là ngủ được luôn Khương Duẫn dùng khăn giấy lau mồ hôi cho Hạ Lễ Lễ, sau đó lại dán miếng chườm lạnh mới lên trán cô.

Có lẽ vì cảm thấy ngủ quá êm, Hạ Lễ Lễ bất chợt mở bừng mắt.

Cô đang đi làm mà, sao lại ngủ ngon như vậy được Chắc chắn có chuyện lớn rồi Thấy Hạ Lễ Lễ tỉnh dậy đầy hoảng loạn, Khương Duẫn sợ cô sẽ bị dọa bởi môi trường xa lạ trong xe nên vội vàng kể lại mọi chuyện xảy ra sau khi cô bị ngã.

“Chân em bị đống xe đạp đè lên, bây giờ bọn anh đang lái xe đưa em tới bệnh viện Hoa Kim để kiểm tra vết thương.” Hạ Lễ Lễ cảm thấy cơn đau nơi chân trái, ôm đầu kêu lên trong tuyệt vọng “A, tiêu rồi, tiền lương hôm nay coi như mất trắng, chị Trương chắc chắn sẽ đuổi việc mình ” Cái chân này phải nằm nghỉ bao lâu chứ “Tiêu




/858

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status