Mỗi Lần Cứu Người, Tôi Lại Được Thưởng Một Đại Lão

Chương 19

/858



Lúc này, bảo vệ và bác sĩ Lưu đã bắt đầu xin lỗi người phụ nữ “Cô Vương, thành thật xin lỗi cô ” Thấy họ sắp để người phụ nữ đó rời đi, Hạ Lễ Lễ hốt hoảng, lại túm lấy cô ta, hét lên với bảo vệ “Cô ta không chỉ đơn thuần bắt cóc trẻ con, mà là tráo đổi con người ta ” Trẻ sơ sinh mới một tháng tuổi còn nhăn nhúm, ngũ quan chưa rõ ràng.

Phải từ bốn đến năm tháng tuổi, khuôn mặt mới dần rõ nét.

Người phụ nữ này chắc chắn đã lợi dụng điểm đó để lẫn lộn tráo đổi Hét lên câu đó xong, sắc mặt người phụ nữ bỗng khựng lại, nhưng nhanh chóng khôi phục vẻ ngạo mạn “Cô còn định làm loạn đến bao giờ nữa?

Gặp phải cô hôm nay đúng là xui xẻo hết sức ” “Camera và bác sĩ đều chứng minh tôi bế cháu gái đi khám bệnh bình thường.

Cô còn muốn gì nữa?” Cô ta có vẻ sắp mất kiểm soát “Tránh ra Đừng làm cháu tôi tỉnh giấc ” “Bảo vệ Mau tới đây Con nhỏ này bị điên Tôi còn phải đưa cháu về nhà uống thuốc ” “Con trai tôi là giám đốc công ty dược Lâm Thị, nếu cháu tôi xảy ra chuyện, các anh gánh nổi không?” Lâm Thị là đối tác và nhà cung cấp thuốc của bệnh viện Hoa Kim.

Bảo vệ nghĩ đến việc gần đây ông chủ lớn của bệnh viện – Tổng giám đốc Đường – thường xuyên tới thăm vợ sinh con, nếu chuyện lộn xộn này bị nhìn thấy thì không biết chừng cả công việc cũng chẳng giữ được.

Hai người bảo vệ lập tức tiến lên trước mặt Hạ Lễ Lễ, giọng nghiêm nghị “Thưa cô, nếu cô còn tiếp tục gây rối vô lý, chúng tôi sẽ xem xét truy cứu trách nhiệm pháp lý, yêu cầu cô bồi thường tổn thất danh tiếng cho bệnh viện.” “Tôi...” Hạ Lễ Lễ hoảng đến suýt khóc, nhưng cuối cùng vẫn đành buông tay ra.

Cô không có bằng chứng, trong mắt người khác, kẻ làm loạn chính là cô.

Sảnh tầng một bệnh viện giờ đã có rất nhiều người vây lại xem, thậm chí còn có mấy bệnh nhân đang truyền nước cũng xách chai truyền đứng xem náo nhiệt.

Khương Duẫn không rõ vì sao Hạ Lễ Lễ lại đối đầu với người phụ nữ này, nhưng nếu Ếch Nhỏ đã làm vậy, nhất định là có lý do của cô.

Anh cau mày, cố tìm kiếm điều gì đó từ người phụ nữ.

Anh để ý thấy em bé trong vòng tay cô ta, dù vừa rồi ồn ào đến thế mà bé không khóc tiếng nào, chỉ lặng lẽ buồn ngủ.

“Coi như cô may mắn, hôm nay tôi bận, không rảnh tính sổ với cô ” Cô Vương hừ lạnh, ôm đứa bé giẫm giày cao gót rời khỏi sảnh bệnh viện.

Nhìn theo bóng lưng cô ta rời đi, tim Hạ Lễ Lễ đập liên hồi, một cơn hoang mang trào lên trong lòng.

Cô vừa lo vừa uất ức, nước mắt như chuỗi ngọc đứt chỉ lăn dài, tay cô vô thức túm lấy vạt áo Khương Duẫn.

Hai lần “ảo giác” trước đều trùng khớp với thực tế.

Lần này...

không thể sai được.

Nhưng không có chứng cứ, chẳng lẽ cô chỉ biết trơ mắt nhìn người phụ nữ đó mang đứa trẻ đi?

Khương Duẫn cảm thấy vạt áo bị níu chặt, cúi đầu nhìn thì thấy đôi mắt Hạ Lễ Lễ đỏ hoe như thỏ con, đầy nước mắt, trông vô cùng tội nghiệp và sốt ruột.

Tim anh khẽ rung lên, lập tức ngồi xổm xuống bên cô, giọng nói nhẹ nhàng đầy kiên nhẫn “Ếch Nhỏ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?” Anh dùng ngón tay nhẹ nhàng lau đi giọt lệ nơi khóe mắt cô “Nói cho anh biết được không?” Được Khương Duẫn an ủi, Hạ Lễ Lễ dần bình tĩnh lại, nhanh chóng nói “Không biết anh




/858

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status