Ly Hôn Xong Mang Thai, Anh Cầu Tôi Quay Lại

Chương 9

/1503



nhìn cô, trầm giọng nói "Tôi đưa cô về." Nhan Tích vốn định từ chối, nhưng người đàn ông đã sa sầm mặt đi lướt qua cô.

Cô cắn môi, đi theo sau Úc Tư Đình ra khỏi bệnh viện.

Úc Tư Đình liếc mắt, liền có thể nhìn thấy bóng dáng Nhan Tích đang đi theo sau mình phản chiếu trên cửa kính.

Cô cúi gằm mặt, không hiểu sao lại toát lên vẻ đáng thương tội nghiệp.

Hai người suốt dọc đường không nói một lời.

Về đến nơi ở, sau khi Úc Tư Đình dừng xe, Nhan Tích liền mở cửa xuống xe trước.

Bước chân của cô nhanh hơn lúc trước rất nhiềụ Úc Tư Đình nhíu mày, lời định nói nghẹn lại ở cổ họng, sắc mặt hơi trầm xuống.

"Lái xe đi " Nhan Tích nhìn chiếc xe rời đi, không hề giữ lại.

Bọn họ sớm muộn gì cũng phải ly hôn, nếu Úc Tư Đình đã từ chối giúp Nhan thị, vậy cô phải nghĩ cách khác.

Còn đứa bé nữa, Nhan Tích nhẹ nhàng xoa bụng, cô không biết còn có thể giấu được bao lâụ Xe chạy được một lúc lâu, trong đầu Úc Tư Đình lại hiện lên dáng vẻ thất thần của Nhan Tích khi bị anh từ chối điều kiện ly hôn.

Trong lòng dâng lên một nỗi bực bội, bàn tay với những khớp xương rõ ràng của anh nới lỏng cà vạt, ánh mắt trở nên sắc bén.

"Điều tra xem những công ty nào đã hủy hợp đồng với Nhan thị." Giọng nói lạnh nhạt vang lên trong xe.

Trợ lý ngồi ghế trước thoáng ngỡ ngàng, còn tưởng mình nghe nhầm, nhìn người đàn ông mặt không cảm xúc qua gương chiếu hậu, vội vàng đáp "Vâng, thưa Tổng giám đốc." Đêm nay, Úc Tư Đình vẫn không về nhà.

Sáng sớm hôm saụ Nhan Tích dậy sớm nấu cháo trắng mang đến bệnh viện cho bà cụ Úc.

Cô xách hộp cơm vừa bước vào bệnh viện, đụng ngay mặt Úc Tư Đình với vẻ mặt mệt mỏi đang đi từ bên trong ra.

Trên người anh vẫn mặc bộ vest lúc rời đi tối qua, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy vẻ mệt mỏi.

Chẳng lẽ tối qua anh thực sự ở đây cả đêm với bà nội?

Ánh mắt Nhan Tích thoáng vẻ kinh ngạc, cô mím nhẹ khóe môi, vừa bước lên định chào hỏi Úc Tư Đình thì cách đó không xa đã vang lên một giọng nam trong trẻo đầy vui mừng.

"Nhan Tích?" Nhan Tích quay người lại, trong mắt khó giấu được sự ngạc nhiên và vui mừng.

"Tây Thành?" Giọng cô ban đầu là nghi hoặc, sau đó xác định người đàn ông đứng cách đó không xa chính là người bạn thuở nhỏ đã cùng gia đình di cư ra nước ngoài mấy năm trước Tần Tây Thành.

"Lâu rồi không gặp." Ánh mắt cô chứa chan ý cười, bước về phía Tần Tây Thành.

Tần Tây Thành cũng rảo bước đi tới, cánh tay dài vươn ra ôm Nhan Tích vào lòng, cho cô một cái ôm thật chặt, hồi lâu vẫn chưa buông ra.

"Đúng là đã lâu không gặp, không biết thời gian anh đi vắng, em có nhớ anh không?" Nhan Tích ngẩn ra, bị người đàn ông bất ngờ ôm lấy, có chút không thích ứng kịp.

Cô hơi ngượng ngùng, nhưng nghĩ đến việc Tần Tây Thành đã sống ở nước ngoài những năm qua, một cái ôm đơn giản đối với anh ấy cũng chỉ như một cái bắt tay, là lễ nghi mà thôi.

Ánh mắt cô gần như lập tức tìm kiếm bóng dáng Úc Tư Đình, vội vã muốn giải thích.

Úc Tư Đình ngước mắt lên liền thấy Nhan Tích bị một người đàn ông kéo vào lòng, bước chân anh hơi khựng lại, đôi mắt lạnh băng, thấy Nhan Tích không hề giãy giụa, ánh mắt lại càng lạnh hơn vài phần.

Sắc mặt anh sa sầm, thu lại ánh nhìn khỏi hai người họ, sải bước rời đi.

Nhan Tích




/1503

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status