mày, chỉ cảm thấy Úc Tư Đình có chút kỳ lạ.
Cô hít sâu một hơi, thu lại cảm xúc.
Đúng lúc y tá phụ trách của Triệu Tuyết Nhi đi tới, Nhan Tích bèn hỏi thăm vài câu, biết được Triệu Tuyết Nhi đã ngủ, không có gì đáng ngại, lúc này cô mới quay lại văn phòng, cầm túi xách rời đi.
Bây giờ cô vừa mệt vừa đói, chỉ muốn mau chóng về nhà, uống một bát canh nóng do dì Lâm nấu, sau đó ngủ một giấc thật ngon.
Bước ra khỏi cổng bệnh viện, Nhan Tích đợi một lúc lâu mà không bắt được taxi, bèn mở điện thoại vào ứng dụng đặt xe, sau khi đặt xong mới phát hiện đơn hàng phải xếp hàng đến tận nửa tiếng saụ Cô day day trán, lúc này mới nhớ ra hôm nay là Lễ Tình nhân, giờ này rất khó bắt xe.
Khổ nỗi hôm nay cô lại không lái xe đi làm.
Cô bất lực mở danh bạ, tìm số của Lục Phương Phỉ, định đi nhờ xe cô ấy về, vừa mới gọi đi thì giọng nói của Tần Tây Thành đã từ xa vọng lại.
"Tiểu Tích." Nhan Tích nghe thấy giọng anh ấy, mắt sáng lên, nặn ra một nụ cười.
Cô đang định bước về phía Tần Tây Thành thì bỗng nhiên một chiếc Maybach màu đen dừng lại trước mặt, chặn đường đi của cô.
Cửa kính ghế sau từ từ hạ xuống, gương mặt tuấn tú của Úc Tư Đình hiện ra, trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh ẩn chứa sự hung bạo hiếm thấy.
"Lên xe." Giọng anh lạnh lùng không chút cảm xúc, mang theo mệnh lệnh thiếu kiên nhẫn.
Nhan Tích khựng lại, liếc nhìn Tần Tây Thành đã đi tới gần rồi khẽ mím môi "Có người đến đón tôi rồi, không phiền Úc tổng nữa." Úc Tư Đình lạnh lùng liếc nhìn Nhan Tích, thản nhiên nói một câụ "Nhan Tích, nước có thể đẩy thuyền nhưng cũng có thể lật thuyền." "Nhan thị vẫn chưa thực sự thoát khỏi nguy hiểm đâụ" Nhan Tích khựng lại, nhìn thấy sự đe dọa ẩn hiện trong mắt anh.
Người đàn ông đưa tay mở cửa xe ghế sau từ bên trong, Nhan Tích hít sâu một hơi rồi cúi người lên xe.
Sau khi Nhan Tích lên xe, cửa kính ghế sau từ từ nâng lên.
Tần Tây Thành thấy Nhan Tích lên xe của Úc Tư Đình thì dừng bước.
Chiếc Maybach màu đen chậm rãi lướt qua người anh ấy, gương mặt ôn hòa của Tần Tây Thành cũng trầm xuống vài phần.
Một lát sau, điện thoại của Nhan Tích vang lên.
Người đàn ông bên cạnh lạnh mặt liếc nhìn cô "Không được nghe." Nhan Tích "..." Tiếng chuông điện thoại reo một hồi rồi im bặt.
Bình thường đi từ bệnh viện về khu Công Viên Thành chỉ mất khoảng hai mươi phút, hôm nay lại tắc đường mất nửa tiếng.
Vẻ mặt của người đàn ông bên cạnh dần trở nên mất kiên nhẫn.
Tài xế đang lái xe nhìn qua gương chiếu hậu thấy cảm xúc của Úc Tư Đình, vội vàng giải thích.
"Hôm nay là Lễ Tình nhân nên buổi tối đường hơi tắc ạ." Úc Tư Đình nghe vậy, liếc nhìn người phụ nữ bên cạnh.
Nhan Tích tuy ngồi cùng anh ở ghế sau, nhưng khoảng cách giữa hai người lại có thể ngồi thêm một người nữa.
Ánh mắt cô dịu dàng nhìn ra ngoài cửa sổ xe, một chàng trai trẻ đang ôm bó hoa tươi tỏ tình với một cô gái, cô gái chấp nhận lời tỏ tình, xung quanh reo hò ầm ĩ.
Nhan Tích khẽ cong môi.
Cô thu tầm mắt lại, vừa nghiêng người thì thấy Úc Tư Đình đang gõ vào màn hình điện thoại, không biết đang nhắn tin cho ai.
Bắt gặp ánh mắt chăm chú đó của anh, cô khẽ nhíu mày, nụ cười cũng nhạt đi.
Kết hôn bao nhiêu năm nay, cô còn chưa từng nhận được hoa Úc
|
/1503
|

