cũng là chuyện bình thường" của Cố Sâm Diệp khiến anh khá để tâm.
Trong đầu anh bất giác nhớ lại lúc anh và Nhan Tích mới kết hôn, anh từng hỏi Nhan Tích tại sao lại muốn kết hôn với anh.
Lúc đó Nhan Tích đã trả lời thế nào nhỉ?
Vì anh có ngoại hình giống kiểu người em thích.
Hóa ra lúc đầu Nhan Tích chọn kết hôn với anh là coi anh như thế thân của Tần Tây Thành sao?
Trong lòng Úc Tư Đình bùng lên một ngọn lửa giận vô cớ.
Hôm đó Nhan Tích và Tần Tây Thành nói chuyện ở cổng bệnh viện, ánh mắt vui mừng và nụ cười rạng rỡ trên mặt Nhan Tích quả thực cũng có thể coi là dính dáng đến bốn chữ "mềm mại đáng yêú.
Anh lạnh mặt, cúi người hôn lên môi Nhan Tích, nồng nhiệt và bá đạo.
Nhan Tích ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng, lập tức nghiêng đầu tránh nụ hôn của anh "Anh uống rượu à?" Úc Tư Đình nhíu mày, tuy không vui nhưng vẫn thản nhiên đáp "Ừ, uống một ly." Nhan Tích mím nhẹ đôi môi đỏ, màu mắt nhạt đi, cô nhìn anh bình tĩnh nói "Cồn sẽ làm não bộ con người trở nên hưng phấn, anh có chắc là không cần bình tĩnh lại chút không?
Dù sao nếu cô Triệu biết được, có thể sẽ buồn đấy." Úc Tư Đình "..." Anh sa sầm mặt mày rút tay về, buông cô ra, hứng thú tan biến sạch sẽ.
Thoát khỏi lồng ngực ấm áp, Nhan Tích chỉ cảm thấy hơi lạnh bủa vây, vội vàng chui vào trong chăn, xoay người đưa lưng về phía anh.
Một giọt nước mắt trượt từ khóe mi, bị bóng tối che lấp, lặng lẽ không một tiếng động.
Nhan Tích ngủ một giấc dậy, người đàn ông bên cạnh đã không còn ở đó.
Cô giấu đi sự thất vọng nơi đáy mắt, đứng dậy rửa mặt, thu dọn qua loa rồi bước xuống lầụ Úc Tư Đình đang ngồi trên ghế sofa phòng khách, nghe thấy tiếng bước chân trên lầu, anh ngước mắt liếc nhìn một cái.
Nhan Tích mặc một chiếc quần iean màu nhạt, phối với áo sơ mi trắng đơn giản, tóc buộc đuôi ngựa sau đầu, cả người toát lên vẻ thanh xuân phơi phới.
Cô nhìn thấy Úc Tư Đình ngồi trên ghế sofa thì bước chân hơi khựng lại, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ tự nhiên, ánh mắt mang theo ý cười, chủ động chào hỏi anh.
"Úc tổng, chào buổi sáng." Úc Tư Đình nghe cách xưng hô của cô, ánh mắt hơi lạnh đi.
"Chào." Giọng anh không chút độ ấm, anh rũ mắt tiếp tục xem tạp chí trên tay.
Dì Lâm đã chuẩn bị xong bữa sáng, thấy Nhan Tích xuống lầu liền vội vàng gọi hai người vào ăn "Thiếu gia, thiếu phu nhân, bữa sáng chuẩn bị xong rồi ạ." Nhan Tích khẽ gật đầu, bước vào phòng ăn, kéo ghế ngồi xuống.
Úc Tư Đình mặt không cảm xúc đi vào, ngồi xuống đối diện Nhan Tích.
Hai người ngồi đối diện nhau, không ai mở miệng nói chuyện.
Ăn sáng xong, Nhan Tích đứng dậy định rời đi.
Úc Tư Đình cũng đặt đũa xuống, liếc mắt nhìn Nhan Tích "Đi xe tôi." Nhan Tích nghe vậy thì gật đầu đồng ý "Được." Xe của cô vẫn còn ở nhà cũ, tài xế vẫn chưa đưa về.
Bệnh viện.
Mới sáng sớm, Triệu Tuyết Nhi đã đợi ở cửa văn phòng Nhan Tích.
Thấy Nhan Tích và Úc Tư Đình cùng bước ra từ thang máy, nụ cười trên mặt cô ta hơi cứng lại.
"Hai người đi cùng nhau à?" Nhan Tích liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, thấy anh không trả lời, khóe môi khẽ nhếch lên, gật đầụ "Đúng vậy." Cô trả lời dứt khoát, ánh mắt cảnh cáo của Úc Tư Đình lập tức phóng tới.
"Úc tổng đặc biệt đi đón tôi đấy." "Cô Triệu thật có phúc, được Úc tổng
|
/1503
|

