sofa, thản nhiên đáp "Con đến đón cô ấy." Bà cụ Úc hừ một tiếng, trừng mắt nhìn anh đầy bất mãn rồi nắm lấy tay Nhan Tích, ra vẻ bênh vực cô.
"Tiểu Tích, nếu tối nay con không muốn về thì cứ ở lại đây với bà." Nhan Tích còn chưa kịp trả lời, đã thấy đôi mắt đen sâu thẳm của người đàn ông thoáng vẻ cảnh cáo.
Nếu cô đồng ý ở lại, Úc Tư Đình sẽ không tiện rời đi.
Ngày mai Triệu Tuyết Nhi phải phẫu thuật, đêm nay chắc chắn anh phải sang đó túc trực mới yên tâm.
"Bà nội..." Cô khẽ mím môi, chậm rãi lên tiếng, nhưng chưa kịp nói hết câu thì Úc Tư Đình đã ngắt lời.
"Cô ấy lạ giường." Bà cụ Úc sa sầm mặt, giận dữ quát "Anh câm miệng." Vẻ mặt Nhan Tích vẫn bình thản, cô nhẹ giọng nói theo "Bà nội, đúng là con hơi lạ giường thật.
Hơn nữa ngày mai con có một ca phẫu thuật rất quan trọng, không thể xảy ra sai sót nào được, ở lại nhà cũ sợ sẽ không tiện nghỉ ngơi ạ." "Bà nghỉ ngơi sớm nhé, con và Tư Đình không làm phiền bà nữa." Nói rồi, cô từ từ đứng dậy khỏi ghế sofa.
Thấy vậy, bà cụ Úc khẽ thở dài, cũng đứng dậy theo, nắm chặt tay Nhan Tích định nói thêm gì đó.
Nhưng Úc Tư Đình đã vươn tay siết lấy eo cô, chỉ cần dùng chút sức đã kéo cô từ bên cạnh bà về phía mình.
"Bà nội, chúng con đi trước, bà nghỉ ngơi cho khỏe." Nhan Tích bị anh kéo mạnh, cả người va vào lồng ngực rắn chắc của anh.
Mùi hương thanh mát thoang thoảng trên người anh xộc vào mũi, khiến tim cô cũng loạn đi một nhịp.
Đôi mày thanh tú của cô khẽ nhíu lại, vài giây sau mới giãn ra.
Bà cụ Úc vẫn canh cánh chuyện bắt gặp ở bệnh viện hôm nay, bèn hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng đi, không thèm để ý đến Úc Tư Đình.
Thấy thế, Nhan Tích bèn nhỏ nhẹ dỗ dành bà.
"Bà nội, bà nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, đợi con xong đợt này sẽ về nhà cũ chơi với bà." "Bà đừng giận nữa, được không ạ?" Lúc này bà cụ Úc mới quay người lại, nắm tay Nhan Tích dặn dò thêm vài câụ Úc Tư Đình vẫn đặt tay trên eo cô.
Eo cô vừa nhỏ vừa mềm, giống hệt như giọng điệu lúc cô nói chuyện với bà cụ, khiến người ta cảm thấy vô cùng dễ chịụ Ra khỏi sân, thấy bà cụ Úc đã vào nhà, bàn tay Úc Tư Đình đặt trên eo cô cũng lập tức thu về.
Rõ ràng, hành động thân mật vừa rồi của anh chỉ là diễn cho bà cụ xem mà thôi.
Nhan Tích nén xuống cảm giác hụt hẫng thoáng qua trong lòng, lạnh nhạt nói "Tôi tự lái xe đến." Nói xong, cô định đi lấy xe thì Úc Tư Đình đã nắm lấy cổ tay cô "Ngày mai tôi sẽ bảo trợ lý lái xe đến bệnh viện cho cô." Thấy Úc Tư Đình dường như có chuyện muốn nói, Nhan Tích cũng không làm cao, cô lướt qua cửa ghế phụ, mở cửa sau rồi cúi người ngồi vào.
Vị trí ghế phụ, tốt nhất vẫn nên dành cho Triệu Tuyết Nhi.
Úc Tư Đình nhìn hành động của cô, đôi mắt sâu thẳm khẽ lóe lên.
Anh liếc nhìn ghế phụ trống không, vẻ mặt dường như có chút không vui "Tôi là tài xế của cô à?" Nhan Tích khựng lại, ánh mắt khẽ thay đổi, im lặng vài giây rồi đáp "Vậy để tôi làm tài xế cho anh nhé?" Úc Tư Đình không nói gì, sa sầm gương mặt tuấn tú rồi ngồi vào ghế lái, khởi động xe rời khỏi biệt thự cũ của nhà họ Úc.
Suốt dọc đường, không ai lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.
Khu Tam Khê Công
|
/1503
|

