vàng chạy tới nắm lấy tay Nhan Tích.
"Thiếu phu nhân, cô đừng..." Nhan Tích đẩy tay dì Lâm ra "Dì Lâm, không sao đâu, dì và tôi đều là phụ nữ, tôi không sao cả." Cô nói xong, đã cởi cúc áo sơ mi ra.
Dì Lâm thấy vậy, vẻ mặt khó xử dời mắt đi chỗ khác.
Làn da trắng nõn mịn màng của Nhan Tích lộ ra trong không khí, thấy Úc Tư Đình vẫn chưa hô dừng, cô lại vòng tay ra sau lưng định cởi cúc áo trong.
Úc Tư Đình lạnh mặt nhìn dáng vẻ bướng bỉnh đầy thản nhiên của cô, thần sắc lạnh đi, bỗng nhiên đứng dậy, chộp lấy chiếc áo vest treo trên giá áo bọc kín người cô lại, ánh mắt âm u lạnh lẽo cảnh cáo "Nhan Tích, nhớ kỹ thân phận của cô " "Cô và tôi vẫn chưa ly hôn đâu " Dáng người Nhan Tích gầy yếu, bị áo vest của người đàn ông bọc kín bên trong, càng trở nên nhỏ bé hơn.
Úc Tư Đình siết chặt chiếc áo vest, đôi mắt đen sâu thẳm ẩn chứa cơn giận dữ.
Không có bất kỳ người đàn ông nào cho phép vợ mình liếc mắt đưa tình với người đàn ông khác ngay trước mặt mình, mà sai lầm hôm nay Nhan Tích phạm phải đã chạm đến giới hạn của anh.
"Tôi biết rồi." Nhan Tích hơi kéo lại chiếc áo vest, Úc Tư Đình nhíu mày buông tay.
Cô mím nhẹ đôi môi đỏ, đôi mắt xinh đẹp rũ xuống, không nhìn sắc mặt anh lúc này, bước qua người đàn ông.
Giọng điệu hờ hững của cô khiến Úc Tư Đình cảm thấy phiền muộn, anh sa sầm mặt nới lỏng cà vạt, nhìn dì Lâm đứng bên cạnh, lạnh giọng dặn dò "Nấu chút gì đó cho cô ấy ăn " Trong bữa tiệc tối nay, Nhan Tích chỉ lo chào mời mảnh đất trong tay nhà họ Nhan, cả buổi tối không động đũa cái nào.
Dì Lâm vội vàng nhận lời "Vâng, thưa thiếu gia." Nhan Tích lên lầu vào phòng ngủ, ném áo khoác của Úc Tư Đình lên ghế sofa bên cạnh, đi thẳng vào phòng tắm.
Đợi cô từ phòng tắm đi ra, dì Lâm đã chuẩn bị xong đồ ăn khuya.
"Thiếu phu nhân, thiếu gia nói tối nay cô chưa ăn gì mấy, bảo tôi nấu đồ ăn khuya cho cô." Nhan Tích khựng lại, mở cửa phòng ngủ đi ra ngoài.
Hiện tại trong bụng cô có con, cho dù không muốn ăn cũng phải ăn một chút.
Lúc cô xuống lầu, đã không thấy bóng dáng Úc Tư Đình đâu nữa.
Cô cũng không hỏi.
Ca phẫu thuật của Triệu Tuyết Nhi cuối cùng được ấn định vào ba ngày saụ Khi Chủ nhiệm lên phương án phẫu thuật, Úc Tư Đình ngồi bên cạnh lắng nghe.
Nhan Tích được Chủ nhiệm trực tiếp sắp xếp làm bác sĩ phẫu thuật chính cho Triệu Tuyết Nhi "Bác sĩ Nhan, từ khi vào bệnh viện đến nay cô đã thực hiện hàng ngàn ca phẫu thuật tương tự, kinh nghiệm phong phú, tôi tin ca phẫu thuật này của cô Triệu cô cũng sẽ hoàn thành viên mãn." "Đợt bình xét thăng chức nửa cuối năm, đến lúc đó tôi sẽ chia sẻ cho cô một số kinh nghiệm của người đi trước." Nhan Tích nhíu mày, gấp bệnh án của bệnh nhân trong tay lại, ngước mắt nhìn Úc Tư Đình, thong thả mở miệng "Muốn tôi nhận ca phẫu thuật này cũng được thôi, anh Úc ở lại, chúng ta nói chuyện riêng một chút?" Vẻ mặt Triệu Tuyết Nhi ngoan ngoãn, yên lặng ngồi bên cạnh Úc Tư Đình.
Thấy Nhan Tích gọi tên bảo Úc Tư Đình ở lại, ánh mắt cô ta lộ vẻ khó hiểu và mờ mịt.
"Vậy còn em?" Nhan Tích không hề mở miệng đáp lời.
Úc Tư Đình vẻ mặt ung dung nhìn cô, trấn an "Em ra ngoài đợi anh trước đi." Triệu Tuyết Nhi lúc này mới gật đầu, từ
|
/1503
|

