từ nước ngoài về, đối với thị trường và sự phát triển của Vân Thành còn cần tìm hiểu nhiều hơn mới được." Lời của Úc Tư Đình vang lên từ ngoài cửa, giọng điệu rất hờ hững, nhưng Nhan Tích lại nghe ra vài phần châm chọc.
Anh vừa đến, tất cả mọi người đều đứng dậy khỏi ghế.
"Úc tổng, không phải ngài nói có việc đột xuất, không qua được sao?" "Chúng tôi còn chưa đợi ngài đã khai tiệc rồi, thật là sơ suất quá." Người trung gian tổ chức bữa tiệc này càng vội vàng đứng dậy đón tiếp Úc Tư Đình, định nhường chỗ của mình cho anh.
"Úc tổng, ngài ngồi đây..." Úc Tư Đình không nhìn người chủ trì lấy một cái, mà thuận tay kéo chiếc ghế bên cạnh Nhan Tích, thuận thế ngồi xuống.
Nhan Tích chỉ cảm thấy áp suất xung quanh dường như đột ngột giảm xuống, lập tức ngồi thẳng lưng.
Cô biết ngay Úc Tư Đình sẽ không để cô dễ chịu mà Chỉ không ngờ, anh không ra tay giúp Nhan thị thì thôi, lại còn muốn phá hỏng chuyện làm ăn của Nhan thị.
Bầu không khí có chút cứng ngắc, Nhan Tích khẽ cắn môi, quay đầu nhìn Úc Tư Đình.
Úc Tư Đình cũng bình tĩnh nhìn cô, dáng vẻ ung dung điềm tĩnh đó, cứ như thể người vừa phá đám chuyện làm ăn của cô không phải là anh vậy.
Mọi người thấy thế, lần lượt ngồi xuống, xoa dịu bầu không khí.
Nhan Tích mím nhẹ đôi môi đỏ, ổn định cảm xúc, đang định mở miệng nói chuyện thì Tần Tây Thành ngồi bên cạnh đã lên tiếng trước.
"Cũng chưa chắc đâụ" "E là Úc tổng đã quên rồi, ở ngoại ô phía Nam có một ngôi chùa cổ nghìn năm." Úc Tư Đình trầm mắt, ánh mắt dừng lại trên người Nhan Tích và Tần Tây Thành vài giây.
Nhan Tích bắt được rất rõ sự châm chọc trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh, thấy Úc Tư Đình định nói phản bác Tần Tây Thành, bàn tay để dưới bàn của cô nhanh chóng vươn ra, ấn lên đùi anh.
Nếu anh còn tiếp tục nói linh tinh, thì mảnh đất này e là sẽ chẳng còn ai mua nữa Bàn tay mềm mại của cô bất ngờ đặt lên đùi anh, Úc Tư Đình không nhịn được khẽ nhướng mày, anh dùng đôi mắt thâm sâu khó lường liếc nhìn bàn tay trắng nõn thon dài của cô.
Vùng da bị cô chạm vào dường như bùng lên một ngọn lửa nhỏ.
Thế mà người phụ nữ trước mặt lại tỏ vẻ thản nhiên như không, quay đầu nhìn anh, nặn ra một nụ cười giả trân hết sức.
"Úc tổng, ngoại ô phía Nam quả thực không nằm trong quy hoạch trung tâm thành phố, nhưng nếu cải tạo ngôi chùa cổ nghìn năm thành khu phố thương mại, thiết lập điểm tham quan thu hút khách du lịch, thì liệu có giá trị thương mại không?" Úc Tư Đình nhìn cô, đôi mắt dài hẹp khẽ nheo lại, dường như đang cân nhắc.
Cảm xúc của Nhan Tích lập tức trở nên căng thẳng.
Cô ý thức rất rõ ràng, việc nhà họ Nhan có thể bán được mảnh đất ở ngoại ô phía Nam này hay không, đều phụ thuộc vào thái độ lúc này của Úc Tư Đình.
Đôi mắt hạnh xinh đẹp của cô khẽ dao động, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt, sợ anh thốt ra từ nào đó khiến những lời cô vừa nói sụp đổ.
"Ừ." Úc Tư Đình nhàn nhạt đáp một tiếng, trong giọng điệu lạnh lùng ngày thường mang theo vài phần khàn khàn.
"Quy hoạch như vậy, cũng có giá trị đấy." Nhận được lời này của Úc Tư Đình, Nhan Tích thầm thở phào nhẹ nhõm, từ từ rút tay về.
Nhưng giây tiếp theo, người đàn ông lại trực tiếp ấn chặt lấy tay cô.
Ánh mắt Nhan Tích thoáng hiện vẻ khó hiểu, cô ngước lên
|
/1503
|

