đẩy ra, Triệu Tuyết Nhi đứng ở cửa, nhìn thấy cảnh này thì ngẩn ra một chút, sau đó cười gượng gạo, khẽ nói "Xin lỗi, tôi thấy cửa không đóng chặt nên...
tôi không làm phiền hai người chứ?" Thấy có bệnh nhân đi vào, Tần Tây Thành thản nhiên rút tay về, cầm lấy báo cáo chẩn đoán trên bàn rồi đứng dậy khỏi ghế "Tan làm anh đến đón em." Nhan Tích còn chưa kịp trả lời, anh ấy đã sải bước rời đi.
Triệu Tuyết Nhi mỉm cười nhường đường cho Tần Tây Thành đi ra "Đây là bạn trai của bác sĩ Nhan sao?
Đẹp trai quá." Ánh mắt Nhan Tích hơi trầm xuống, cũng không mở miệng giải thích, thấy Triệu Tuyết Nhi đứng ở cửa, vẻ mặt hơi nghi hoặc hỏi một câu "Cô Triệu tìm tôi có việc gì không?" Triệu Tuyết Nhi nhìn thấy Nhan Tích, vẻ mặt vui mừng "Cô là người hôm qua, cháu gái nuôi mà bà nội Úc nhận, em gái nuôi của Tư Đình." Nhan Tích không trả lời Triệu Tuyết Nhi, ánh mắt rơi vào tờ báo cáo kiểm tra trên tay cô ta.
Triệu Tuyết Nhi phản ứng lại, lập tức đưa báo cáo kiểm tra đến trước mặt Nhan Tích, hơi đau khổ nói "Bác sĩ Lục Phương Phỉ bên khoa sản bảo tôi mang báo cáo này lên tìm cô." Đáy mắt Nhan Tích hiện lên vẻ nghi hoặc, sao Lục Phương Phỉ lại đẩy củ khoai lang bỏng tay này đến trước mặt cô chứ?
Cô đưa tay nhận lấy báo cáo kiểm tra Triệu Tuyết Nhi đưa tới, nhìn thấy chẩn đoán phía trên, sắc mặt khẽ biến.
Triệu Tuyết Nhi không hề mang thai Nhan Tích nghiêm mặt lật xem bệnh án của Triệu Tuyết Nhi.
Triệu Tuyết Nhi thấy vậy vội vàng hỏi "Bác sĩ Nhan, cơ thể tôi có vấn đề gì sao?" Nhan Tích trầm giọng "ừ" một tiếng, ngước mắt nhìn Triệu Tuyết Nhi, trầm giọng nói "Trên báo cáo kiểm tra hôm nay của cô không thấy thai nhi sống trong tử cung." "Cần phải kiểm tra kỹ hơn, chẩn đoán nhầm mang thai thường có hai trường hợp, một là mang thai ngoài tử cung, hai là u nang buồng trứng." "Hai trường hợp còn lại đều cần người nhà đến ký tên để làm phẫu thuật gấp." Biểu cảm của Triệu Tuyết Nhi có chút cứng đờ, cúi đầu im lặng hồi lâu, sau đó ngước mắt nhìn Nhan Tích, có chút khó mở miệng nói "Tôi gọi bạn trai đến ký tên được không?" Nhan Tích khựng tay đang kê đơn kiểm tra, trong lòng dâng lên nỗi chua xót.
"Được." Cô nhàn nhạt nói xong, đưa tờ đơn trong tay cho Triệu Tuyết Nhi, bảo cô ta đi xếp hàng kiểm tra.
Triệu Tuyết Nhi gật đầu, nhận lấy đơn kiểm tra, lúc đứng dậy thì lấy điện thoại ra gọi cho Úc Tư Đình, giọng nói yếu ớt lại mang theo sợ hãi và suy sụp, cứ như thể mình mắc bệnh nan y gì đó vậy.
"Tư Đình, anh đến bệnh viện một chuyến đi, cơ thể em có vấn đề rồi." Nhan Tích nhìn bóng lưng rời đi của Triệu Tuyết Nhi, day day ấn đường, quả nhiên, phụ nữ biết làm nũng thường có số hưởng sao?
Cô cười tự giễu, sắp xếp lại tài liệu trên bàn, cũng may lát nữa cô có một ca phẫu thuật, nếu không e là phải chạm mặt Úc Tư Đình.
Nghĩ đến việc chồng mình đưa mối tình đầu đến trước mặt người vợ hợp pháp là cô để khám bệnh, Nhan Tích liền cảm thấy đau tim.
Để không bị bọn họ ảnh hưởng, Nhan Tích đến phòng phẫu thuật chuẩn bị trước.
Bốn tiếng sau, Nhan Tích rời khỏi bàn mổ, sắc trời bên ngoài đã tối đen.
Trải qua bốn tiếng làm việc cường độ cao, cả thể xác và tinh thần cô đều mệt mỏi.
Cộng thêm đang trong giai đoạn đầu thai kỳ, lúc cô bước ra khỏi phòng phẫu thuật, tay cũng
|
/1503
|

