Ly Hôn Rồi, Tôi Trở Thành Thiên Kim Quyền Thế

Chương 27

/599



mình mang thai con của người đàn ông khác, liệu có còn bình tĩnh bảo vệ cô ta được như vậy không?

"Con dâu của tôi làm gì cũng không đến lượt người ngoài như cô phán xét.

Con bé mãi mãi là con dâu duy nhất của tôi, không giống loại phụ nữ không biết xấu hổ như cô, chuyên đi làm tiểu tam phá hoại gia đình người khác " Trương Lan tức giận nhìn Cố Cẩn Mặc, hét lên "Nếu con còn coi mẹ là mẹ, bây giờ lập tức đuổi cô ta đi cho khuất mắt mẹ " "Anh Mặc..." Tô Thiển Thiển sợ đến thất kinh, vội trốn sau lưng Cố Cẩn Mặc, yếu đuối như một đóa hoa trước bão tố.

Thấy cô ta trốn sau lưng Cố Cẩn Mặc, mà con trai mình vẫn đứng trơ ra đó không hề động đậy bảo vệ mẹ, Trương Lan tức đến mặt tái xanh, chân mềm nhũn, mắt trợn ngược rồi ngã ngửa ra sau bất tỉnh.

"Mẹ " "Dì " ...

Phòng cấp cứu trong bệnh viện.

Nhìn hành lang trắng toát quen thuộc, Ôn Ngôn toàn thân có chút run rẩy vì ám ảnh.

Lần trước cũng ở chính nơi này, cô nhận được tin dữ bà nội qua đời.

"Đều là tại tôi..." Tô Thiển Thiển ngồi ghế chờ khóc lóc thảm thiết "Nếu không phải tại tôi đến đó, dì sẽ không tức giận mà ngất đi." Ôn Ngôn nhìn cánh cửa phòng cấp cứu đóng kín, ký ức đau thương về cái chết của bà nội ùa về.

Tô Thiển Thiển vẫn còn nức nở giả tạo, Ôn Ngôn bực bội đứng dậy quát "Có thể im miệng lại không " Tiếng khóc của Tô Thiển Thiển đột ngột dừng lại, nghẹn ứ trong cổ họng.

Ôn Ngôn lạnh lùng nhìn Tô Thiển Thiển, ngọn lửa hận thù lại một lần nữa bùng lên dữ dội.

"Anh Mặc..." Tô Thiển Thiển nép vào bên cạnh Cố Cẩn Mặc tìm sự che chở.

Cố Cẩn Mặc mặt không biểu cảm nhìn Ôn Ngôn.

Ôn Ngôn mím chặt môi, cũng lạnh lùng nhìn lại anh đầy thách thức "Tôi đề nghị anh nên đuổi cô ta đi trước khi mẹ tỉnh lại.

Nếu không muốn bà tức chết lần nữa." "Không được " Tô Thiển Thiển hoảng hốt kêu lên "Em muốn ở đây chăm sóc dì.

Anh Mặc, anh cho em ở lại đây được không?

Em muốn tận tay chăm sóc dì để chuộc tội." "Chuộc tội?" Ôn Ngôn cười khẩy đầy mỉa mai.

Bà nội cô chết, Tô Thiển Thiển coi như không có chuyện gì xảy ra, dửng dưng như người ngoài cuộc.

Bây giờ mẹ chồng bị cô ta chọc cho nhập viện, lúc này cô ta lại giở giọng muốn chuộc tội?

"Tô Thiển Thiển, nếu cô thật sự muốn chuộc tội, thì hãy lập tức rời khỏi đây.

Hãy để mẹ tôi được yên tĩnh, bà ấy chắc chắn không muốn nhìn thấy mặt cô lúc này đâụ" "Anh Mặc..." Tô Thiển Thiển kéo tay áo Cố Cẩn Mặc, giọng nài nỉ "Em không đi, em muốn ở lại đây túc trực chăm sóc dì.

Anh biết đấy, dì trước đây rất thích em, chắc chắn là có kẻ xấu bụng nào đó đã nói xấu, đặt điều về em trước mặt dì nên dì mới hiểu lầm..." "Đi đi, Thiển Thiển." Tô Thiển Thiển sững sờ, như không tin vào tai mình.

"Tôi mệt rồi." Tô Thiển Thiển nhìn người đàn ông mệt mỏi rã rời trước mặt, cảm giác như một gáo nước lạnh buốt từ đầu dội xuống chân.

Cô ta không ngờ Cố Cẩn Mặc lại thật sự mở miệng đuổi mình đi vào lúc này.

Sắc mặt Tô Thiển Thiển trắng bệch, suýt nữa đứng không vững, cuối cùng cô ta hít sâu một hơi, từ từ nói "Vậy...

em ra ngoài xe đợi anh." Cô ta hung hăng liếc xéo Ôn Ngôn một cái đầy hậm hực, rồi nhanh chóng quay người chạy ra ngoài.

Hành lang dài hun hút chỉ còn lại cô và Cố Cẩn Mặc.

Ôn




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status