con." Ôn Ngôn im lặng vài giây, cuối cùng khẽ đáp "Vâng, con về ngay." Mẹ chồng là người đối xử tốt nhất với cô trong cái nhà họ Cố lạnh lẽo này.
Bao gồm cả viện phí và thuốc men đắt đỏ của bà nội, đều là mẹ chồng chủ động âm thầm chi trả.
Chuyện ly hôn, Cố Cẩn Mặc đã dặn dò vào ngày cô đề nghị, tuyệt đối đừng để mẹ biết.
Nhưng trên đời này không có bức tường nào không lọt gió, mẹ chồng cuối cùng cũng sẽ có ngày biết sự thật.
Trời mưa lất phất, hàng ngàn sợi mưa bụi giăng mắc khắp không gian.
Ôn Ngôn gập ô, dừng lại trước cửa căn biệt thự quen thuộc.
Đây là một căn biệt thự độc lập, rộng lớn gần bằng một trang viên nhỏ.
Lúc mới dọn vào cô còn có chút choáng ngợp và không quen, nhưng mẹ chồng không hề chê bai xuất thân của cô, ngược lại còn kiên nhẫn cầm tay chỉ việc, dạy cô làm quen với nếp sống hào môn.
Vật còn đó mà người đã sắp chia xa...
Cô gõ cửa, người mở cửa là dì Trương.
Dì Trương cười thân thiện chào đón "Thiếu phu nhân, phu nhân vẫn đang đợi cô ở phòng khách đấy." Ôn Ngôn bước vào, liền thấy mẹ chồng đang ngồi trên sofa lướt điện thoại, lông mày nhíu chặt lại, vẻ mặt nghiêm trọng như thể đang xem thứ gì đó rất khó coi.
"Con đến rồi à." Trương Lan vừa ngẩng đầu đã thấy cô, vội vỗ vỗ vào vị trí trống bên cạnh mình "Lại đây ngồi với mẹ." "Con ngoan, chuyện ồn ào gần đây mẹ đã nghe rồi, con chịu khổ nhiều rồi." Mắt Trương Lan hơi đỏ, rõ ràng là vừa mới khóc.
"Thằng Mặc thật hồ đồ quá, bên ngoài làm sao tốt bằng vợ ở nhà.
Con đã hy sinh bao nhiêu cho nó, nó không nên đối xử tệ bạc với con như vậy.
Lát nữa thằng Mặc cũng sẽ về đây, có chuyện gì khúc mắc các con cứ nói thẳng với nhaụ" Lời này khiến Ôn Ngôn ngồi không yên, lòng như lửa đốt "Mẹ, chúng con..." "Mẹ biết tính con hiền lành không thích tranh giành, dễ bị người ta bắt nạt chịu thiệt thòi.
Những năm qua mẹ cố gắng không can thiệp sâu vào chuyện riêng của các con, nhưng mẹ không thể trơ mắt nhìn các con ngày càng xa nhau được." Trương Lan nắm chặt lấy tay cô, nước mắt lưng tròng "Tiểu Ngôn, mẹ thật sự rất thương con.
Thằng con trai trời đánh này mẹ có thể không cần, nhưng cô con dâu hiếu thảo này mẹ nhất định phải giữ " Trong lòng Ôn Ngôn dâng lên một dòng nước ấm áp.
Những năm qua sống ở nhà họ Cố, cô hoàn toàn dựa vào sự che chở và yêu thương của Trương Lan.
Chính vì có một người mẹ chồng tuyệt vời như vậy, cô mới có thể kiên trì nhẫn nhịn suốt ba năm qua.
Mắt Ôn Ngôn đỏ hoe, giọng nghẹn ngào "Mẹ ơi, cho dù con không đề nghị ly hôn, Cố Cẩn Mặc sớm muộn gì cũng sẽ đề nghị thôi." Cô do dự không biết có nên nói cho Trương Lan biết những lời tàn nhẫn mà Cố Cẩn Mặc đã nói trong đêm tân hôn hay không.
Đêm tân hôn ấy, Cố Cẩn Mặc đã lạnh lùng nhắc nhở cô, anh có thể cho cô tiền bạc tiêu xài và địa vị Cố thiếu phu nhân, nhưng tuyệt đối không thể cho cô tình yêụ Lời này rất rõ ràng, trong lòng anh sớm đã có hình bóng người khác.
Những năm qua cô một lòng một dạ làm người vợ hiền, chăm sóc anh từng chút một, chính là chờ đợi một ngày anh có thể quay đầu nhìn cô một cái.
Nhưng bây giờ cô đã hiểu, chỉ cần Cố Cẩn Mặc còn bảo vệ Tô Thiển Thiển một ngày, cô và Cố Cẩn Mặc sẽ vĩnh viễn là hai đường
|
/599
|

