Ly Hôn Rồi, Tôi Trở Thành Thiên Kim Quyền Thế

Chương 2

/599



vô điều kiện, giờ đây nằm đó, phủ lên mình tấm vải trắng lạnh lẽo, vĩnh viễn cách biệt âm dương.

Nỗi đau thấu trời xanh bao trùm lấy cô, cô thậm chí không thể khóc thành tiếng, chỉ biết nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của bà.

Trong đầu cô không ngừng tua lại những ký ức ấm áp ngày xưa, giờ đây chúng hóa thành những nhát búa tạ, hung hăng nện vào tim cô, khiến cô ngạt thở.

Cô nấc lên một tiếng nghẹn ngào, bịt chặt miệng rồi từ từ trượt xuống, ngồi thụp dựa vào tường.

Không biết qua bao lâu, một giọng nói quen thuộc vang lên đánh thức cô.

"Ôn Ngôn." Cô từ từ ngẩng đầu lên.

Người đàn ông đứng đó khí thế lạnh lùng, gương mặt anh tuấn phi phàm nhưng xa cách.

"Là anh à..." Cô lẩm bẩm, ánh mắt trống rỗng vô hồn "Bà nội đi rồi..." Người thân duy nhất của cô cũng đã bỏ cô mà đi.

Cô mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, co ro trong góc tường, trông chẳng khác nào một đứa trẻ bị cả thế giới bỏ rơi.

Cổ họng Cố Cẩn Mặc khô khốc, anh từ từ ngồi xuống bên cạnh "Bà nội nếu còn sống cũng không muốn thấy em tiều tụy như vậy." Trái tim Ôn Ngôn trống rỗng, hoang hoải.

Có những nỗi đau thấm sâu vào tận xương tủy, dù cô có hít thở sâu đến đâu cũng không thể xoa dịu được sự giằng xé trong lòng.

Cô chết lặng nhìn Cố Cẩn Mặc giúp mình lo liệu hậu sự.

Mãi đến khi đến nhà tang lễ, cô mới dần hồi phục được chút sức lực.

Ngày đầu tiên túc trực bên linh cữu, một vị khách không mời mà đến.

Tô Thiển Thiển diện một bộ đồ đen, mang theo vòng hoa bước vào.

Đây là lần đầu tiên Ôn Ngôn chạm mặt cô ta ngoài đời thực.

Người thật còn đẹp hơn trên tivi vài phần.

Mái tóc đen dài thẳng mượt buông xõa đến eo như dòng suối, ngũ quan nhỏ nhắn tinh xảo.

Đặc biệt là đôi mắt long lanh như ngấn nước, toát lên vẻ quyến rũ ngây thơ vô tội.

Cô ta đi đến trước mặt Ôn Ngôn, giọng nói trong trẻo vang lên "Cô Ôn, xin nén đau thương." Ôn Ngôn nhớ lại lời của người hộ lý.

Bà nội đột nhiên phát bệnh, Tô Thiển Thiển dám nói không liên quan đến mình sao?

Ngay khoảnh khắc Tô Thiển Thiển quay người định rời đi, Ôn Ngôn khàn giọng gọi giật lại "Cô Tô." "Người hộ lý nói ngày bà nội tôi qua đời, cô đã đến thăm bà." Tô Thiển Thiển khựng lại, tay chân có chút luống cuống không tự nhiên.

Giọng Ôn Ngôn vẫn lạnh băng "Cô Tô và bà nội tôi không quen biết, tại sao lại đến thăm bà?" Tô Thiển Thiển quay lại, vẻ mặt vô tội đến đáng thương "Cô muốn nói gì?" "Tôi muốn biết, rốt cuộc cô Tô đã nói gì với bà nội tôi?" "Tôi chỉ nhờ một người bạn ở nước ngoài gọi video cho bà nội cô, hỏi thăm một vài vấn đề về bệnh tình, ngoài ra tôi không nói gì cả." Tô Thiển Thiển bĩu môi vẻ oan ức "Tôi là có lòng tốt muốn giúp bà nội cô." "Giúp bà?" Ôn Ngôn bật cười khẽ, tiếng cười đầy chua chát "Các người không hề quen biết, ngày cô đến thì bà nội tôi xảy ra chuyện.

Tôi thấy cô không phải muốn giúp bà, mà là muốn hại chết bà thì có?" "Là tôi bảo cô ấy đi." Cố Cẩn Mặc bước tới, giọng nói trầm thấp đầy uy lực, đôi mắt sâu thẳm như đầm mực nhìn cô.

"Bạn của Thiển Thiển là chuyên gia phẫu thuật khối u, rất nổi tiếng ở nước ngoài." "Không sao đâu anh Mặc, cô ấy vừa mất người thân, tâm trạng kích động em có thể hiểu được." Thân hình mềm mại của Tô Thiển Thiển dựa sát vào anh, đôi mắt long lanh ngấn lệ




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status