nửa đời sau của cô, cô nên suy nghĩ kỹ lại đi.” Khuôn mặt Giang Hi Dao ngay lập tức tối sầm lại.
Ra khỏi quán ăn, vẻ tiêu sái mà Ôn Nhiễm cố gắng gồng mình sụp đổ ngay lập tức.
Ly hôn...
Cô không còn tự tin để tiếp tục giằng co với Giang Hi Dao, bởi cô biết rõ, Chu Duật Hoành không yêu cô.
Dù tình cảm có sâu đậm đến đâu thì cũng không thể lay động một trái tim đã không thuộc về mình.
Trời lạnh quá, như sắp đổ tuyết, những chiếc lá khô phủ một lớp sương mỏng manh treo chênh vênh trên cành.
Ôn Nhiễm ngồi vào trong xe, cô phải bật điều hòa rất lâu thì cơ thể mới ấm lại.
Màn hình điện thoại đang để chế độ im lặng bỗng sáng lên, cô nhìn thoáng qua, không nghe máy.
Tin nhắn nối tiếp ngay sau đó.
Chu Duật Hoành Có tiền đồ thật, dám vứt anh một mình trên giường, đến cái chăn cũng không đắp cho anh?
Ngực Ôn Nhiễm nghẹn lại một cục tức, cô gõ chữ đáp trả Bị lạnh à?
Chưa đợi Chu Duật Hoành hồi âm, cô đã bồi thêm một nhát dao Sao anh không đông chết luôn đi Chắc là tức giận thật rồi, Chu Duật Hoành không trả lời tin nhắn nữa.
Ôn Nhiễm vừa khởi động xe thì điện thoại lại sáng lên, là tin nhắn của ba nuôi, nói buổi chiều ông sẽ đi tàu cao tốc đến Kinh Bắc.
Ôn Nhiễm tấp xe vào lề đường, gọi thẳng cho ông.
“Ba, sao ba không báo trước cho con, để con còn sắp xếp lịch trình cho ba.” Giọng ba Ôn ôn hòa, khách sáo “Một người bạn chiến đấu cũ muốn ba đến chơi vài ngày, vốn dĩ không muốn làm phiền con, con rảnh thì cùng nhau ăn một bữa cơm, không rảnh cũng không sao.” Mối quan hệ của Ôn Nhiễm và ba mẹ nuôi rất kỳ lạ.
Sau khi đón Ôn Nhiễm bị mất trí nhớ từ trại phúc lợi về nhà, họ chăm sóc cô rất chu đáo, nhưng sự chăm sóc đó lại không hề gần gũi, luôn khách sáo, đối xử với cô như một vị khách trọ chứ không phải người thân.
Ôn Nhiễm nghĩ có lẽ vì cô không phải con ruột nên mới như vậy, nhưng xét cho cùng, ba mẹ nuôi đã nuôi dưỡng cô trưởng thành nên cô luôn khắc ghi ân tình này.
Ôn Nhiễm “Con rảnh ạ, buổi chiều con sẽ đến ga tàu cao tốc đón ba.” “Duật Hoành đâu, nếu thằng bé không bận thì con gọi thằng bé đi cùng nhé.” Cúp điện thoại, Ôn Nhiễm chợt hơi hối hận vì tin nhắn vừa gửi cho Chu Duật Hoành.
Cũng không thể thu hồi, quá mất mặt.
Nhưng mà cái gọi là sĩ diện này, có thể dày thì cũng có thể mỏng, tất cả đều dựa vào sự tự điều chỉnh.
Ôn Nhiễm giả vờ quan tâm, gửi một tin nhắn hỏi han Không bị cảm lạnh chứ?
Uống nhiều nước ấm để giải cảm đi.
Lần này anh trả lời rất nhanh Có chuyện gì thì nói thẳng đi.
Ôn Nhiễm “...” Không thể không nói, hai năm hôn nhân khiến hai người quá quen thuộc nhau, khuôn mặt cô biến đổi quá nhanh khiến anh biết có điều mờ ám.
Ôn Nhiễm Ba em đến Kinh Bắc, muốn ăn tối cùng chúng ta.
Chu Duật Hoành Ừ, tan làm anh sẽ qua.
Buổi chiều, Ôn Nhiễm đến ga tàu cao tốc đón ba.
Bữa ăn được đặt tại một nhà hàng gia đình gần công ty Chu Duật Hoành, để anh tiện đến hơn.
Cô vừa đỗ xe xong, định gửi địa chỉ qua, thì tin nhắn của Chu Duật Hoành đã đến trước.
Phát sinh việc gấp, nói lời xin lỗi với ba giúp anh.
Lần này lại là chuyện gì nữa đây?
Rõ ràng đã đồng ý với cô.
Đã hứa rồi, tại sao lại cho cô leo cây?
Hàng mi dài của Ôn Nhiễm rủ
|
/599
|

