tên của luận văn không xảy ra nhiều, nhưng cũng từng xảy ra.
Có giảng viên hoặc đơn vị liên quan sẽ lấy luận văn xuất sắc làm của mình, để thể hiện thành tựu học thuật.
Nhưng thông thường họ sẽ chào hỏi trước để tránh phiền phức sau này.
Việc như thế này, chiếm dụng trắng trợn tác giả ký tên thứ nhất mà không hề chào hỏi chính là công khai bắt nạt người không có thế lực, chẳng khác nào cướp đoạt.
“Tác giả ký tên thứ nhất là ai, chị biết không?” Mắt đàn chị tức giận đến đỏ hoe.
Em gái cô ấy đang chuẩn bị thi lên thạc sĩ, nghĩ rằng luận văn xuất sắc có thể được cộng điểm.
Bài luận văn này đã tốn rất nhiều tâm huyết, kết quả lại bị người khác bá chiếm.
Điều đáng nói là kẻ cướp lại là người mà dân thường như cô ấy không có cách nào đối kháng.
“Em còn nhớ lần trước thầy hiệu trưởng bảo em tiếp đãi vị đại gia kia không?
Chính là bạn gái của anh ta ký tên, tên là gì ấy nhỉ...
Giang Hi Dao.” Ôn Nhiễm nhắm mắt lại.
Đó là thất vọng sao, hay lại là điều đã được dự đoán trước.
Đàn chị vì sự tủi thân của em gái, không nhịn được mà bật khóc “Em gái chị học hành không phải là thiên tài.
Chị biết con bé đã vất vả thế nào trên con đường này.
Để thi lên thạc sĩ, con bé luôn là người đến thư viện sớm nhất, về trễ nhất, gầy đi cả mười mấy cân.” Nước mắt cô ấy rơi càng lúc càng nhiều “Dù những người đó có tiền cũng không thể bắt nạt người khác như thế Một quyết định tùy tiện của họ có thể hủy hoại cả đời người khác.” Ôn Nhiễm đẩy hộp khăn giấy qua, đứng dậy vỗ vai cô ấy “Đừng khóc.
Để em đi hỏi xem rốt cuộc là thế nào.” Ôn Nhiễm vẫn được coi là nhân vật có tiếng ở trường, đứng đầu chuyên ngành hàng năm, đã đăng vài bài luận văn trên các tạp chí cấp quốc gia.
Hơn nữa cô lại xinh đẹp nên có rất nhiều người trong trường đều biết cô.
Cô không tốn nhiều công sức đã tìm được vị giảng viên phụ trách luận văn.
Giảng viên này nhắc đến chuyện đó thì lấp liếm đủ kiểụ Cuối cùng, có lẽ bị Ôn Nhiễm hỏi phiền, liền trực tiếp dùng một câu “Em cũng không phải người trong cuộc, hơn nữa việc ký tên vốn dĩ không sai.
Đừng lo chuyện bao đồng, lo việc của mình đi” để đuổi cô đi.
Ôn Nhiễm hiểu rõ, vị giảng viên này có thể không sợ hãi như vậy, e rằng mối quan hệ này đã được dàn xếp chu toàn từ trên xuống dưới.
Chu Duật Hoành đã hứa quyên góp hai mươi triệu để xây dựng thư viện.
Đừng nói là một bài luận văn, ngay cả mười bài, nhà trường cũng sẽ tìm cách đáp ứng.
Ôn Nhiễm không tìm đến các lãnh đạo khác của trường.
Cô ngồi lên xe và gọi điện cho Chu Duật Hoành.
“Hôm nay mặt trời mọc từ hướng Tây à?” Giọng Chu Duật Hoành vừa ngạc nhiên vừa có chút vui vẻ bất ngờ.
Hai ngày nay anh gửi tin nhắn, gọi điện cho Ôn Nhiễm đều không có hồi đáp, không ngờ cô lại chủ động liên lạc với anh.
Ôn Nhiễm “Anh đang ở đâu?” “Em muốn đến tìm anh à?” Ôn Nhiễm đè nén lửa giận “Ở đâu?” Chu Duật Hoành nhìn những người trong phòng VIP.
Hôm nay là Cận Mục tổ chức tiệc, lát nữa Giang Hi Dao chắc sẽ đến.
“Lầu Duyệt Hiên.
Em tới thì gọi cho anh, anh sẽ xuống đón.” Anh không muốn Ôn Nhiễm và Giang Hi Dao chạm mặt.
Ôn Nhiễm nhấn ga hết cỡ, thẳng tiến đến Lầu Duyệt Hiên.
Lầu Duyệt Hiên là nơi Chu Duật Hoành và nhóm bạn thường xuyên ăn uống.
Ôn Nhiễm
|
/599
|

